Tạ Vân Trì chờ ở một bên, yên lặng làm chuyện của , thỉnh thoảng ngẩng đầu khen bạn gái nhà là tuyệt thế mỹ nhân, một chút kiên nhẫn cũng .
Trước khi xuất phát, Kỷ Minh Nguyệt một đống quà tặng mà bản chọn, càng bất an lên: “Chú và dì thật sự sẽ thích mấy cái ?”
Tạ Vân Trì chỉ cảm thấy độ đáng yêu của bạn gái ngày càng tăng.
Anh giả bộ suy tư, nửa ngày mới đáp: “Kỳ thực…”
Kỷ Minh Nguyệt khẩn trương mà theo : “Kỳ thực cái gì?”
“Chỉ cần em đến là .”
“…” Kỷ Minh Nguyệt trừng mắt, cảm thấy nên hỏi ý kiến Tạ Vân Trì nữa.
Một chút tính chất xây dựng cũng .
…
Vịnh Tinh Nguyệt cách Thời gia cũng quá xa.
Tạ Vân Trì lái xe, nhanh đến.
Đến khi cửa Thời gia, cảm giác khẩn trương ngày càng rõ ràng hơn, khiến Kỷ Minh Nguyệt trong lúc nhất thời chút dám .
Cô nghiêng đầu, hỏi Tạ Vân Trì, “… Sau chuyện , chú với dì gì em ?”
Cái gọi là gì nhỉ?
Sung sướng nhất thời, về chịu thiệt.
Mỹ nhân thở dài.
Tạ Vân Trì cảm thấy chút buồn .
Lúc đó bảo vệ thì chút do dự, hiện tại sợ hãi ?
, sự thật chứng minh, đều là do Kỷ Minh Nguyệt nghĩ nhiều.
Cho dù vui vẻ gì mà tách , tới Thời gia ăn cơm, khí vẫn coi như khá hài hòa.
Thời Đức Vĩnh cùng Thẩm Chi cư xử giống như căn bản xảy chuyện gì, vẫn nhiệt tình chiêu đãi Kỷ Minh Nguyệt.
Thẩm Chi gắp cho Kỷ Minh Nguyệt một cái đùi gà, thiết ôn hòa: “Cũng lâu gặp Minh Nguyệt, gần đây thế nào ? Lần dì để ý con thích ăn món nên bảo dì giúp việc làm, con nếm thử xem.”
Kỷ Minh Nguyệt cảm ơn, cũng chút khách khí, cúi đầu ăn.
“Từ dì cảm thấy con với Vân Trì xứng đôi, quả nhiên là ở bên , đúng là chuyện . Dì với chú Thời của con vẫn luôn bảo Vân Trì đưa con về nhà ăn bữa cơm, nó chỉ con bận nhiều việc. Bận thì bận, nhưng chiếu cố bản .”
Tốc độ chuyện của Thẩm Chi tương đối chậm, khi chỉ cảm thấy tràn đầy thiết, khi còn nghĩ bà và Kỷ Minh Nguyệt quen lâu.
Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy chút hoảng hốt, mặt chỉ đồng ý, cũng chủ động chuyện chuyện với Thời Đức Vĩnh và Thẩm Chi.
Một bữa cơm ăn bình an vô sự, so với dự tính của Kỷ Minh Nguyệt thì hơn nhiều.
Ăn xong cơm trưa, mấy di chuyển tới phòng khách, ăn trái cây cùng mấy món điểm tâm hàn huyên một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-3-gap-phu-huynh-3.html.]
Thời Đức Vĩnh dù cũng lớn tuổi, sức khỏe vốn như , cùng bọn họ chuyện mấy câu thì bản ngủ trưa.
Thẩm Chi cũng lên, đưa Thời Đức Vĩnh lên tầng.
Thời Đức Vĩnh chỉ phẩy phẩy tay với bà, bà ở với Kỷ Minh Nguyệt thêm một chút.
Chỉ là khi rời , Thời Đức Vĩnh còn thêm: “Hiện tại Thời gia cũng chỉ còn chú với dì Thẩm của con, con với Vân Trì thời gian rảnh thì… Đến ăn cơm nhiều chút.”
Nói xong, đợi Kỷ Minh Nguyệt đáp lời, Thời Đức Vĩnh liền vẫy vẫy tay với bọn họ, lên tầng.
Tạ Vân Trì vốn đang gọt táo cho bạn gái, đặt miếng táo trong tay Kỷ Minh Nguyệt thì điện thoại đổ chuông.
Anh liếc màn hình một cái, bản công việc, đó thư phòng.
Bởi , trong phòng khách chỉ còn Thẩm Chi và Kỷ Minh Nguyệt.
Kỷ Minh Nguyệt chút hổ đưa quả táo tới bên miệng, thấy Thẩm Chi thở dài.
Cô ngẩng đầu Thẩm Chi.
Thẩm Chi : “Đứa nhỏ Vân Trì , hẳn là giận dì.”
Kỷ Minh Nguyệt lắc lắc đầu: “Anh kính trọng dì, từ tận đáy lòng vẫn luôn yêu thương dì.”
“Haizz, thực dì cũng .” Thẩm Chi cúi đầu, “Nó hiểu chuyện, thời điểm đứa nhỏ khác còn đang lóc nghịch ngợm, thằng bé giúp đỡ việc nhà. Thành tích còn , mấy giáo viên của thằng bé luôn hòi dì dạy nó như thế nào, mà dì cũng , dì dạy cái gì cả, tất cả những gì thằng bé đều là dựa thực lực của nó.”
Kỷ Minh Nguyệt mở miệng cái gì, nhưng cuối cùng vẫn trầm mặc.
“Lúc Vân Trì học sơ trung, một dì bài văn của thằng bé. Giáo viên yêu cầu mấy đứa nhỏ về giấc mơ của bản , dì cho rằng thằng bé sẽ là làm nhân vật nào đó vĩ đại, kết quả là nó khu vui chơi một .” Thẩm Chi dừng một chút. “Đứa nhỏ Vân Trì , cái gì cũng . Tất cả đau khổ cùng ủy khuất, nó đều giấu ở trong lòng, tất cả đều dựa bản .”
“Giống như cái vụ cà tím đó, nếu Minh Nguyệt với dì, lẽ dì sẽ luôn hiểu lầm. Thằng bé sẽ chỉ cảm thấy thì dì sẽ buồn, sẽ làm dì tự trách bản , cho nên luôn để trong lòng.”
“Dì thực sự là một thất trách.”
Kỷ Minh Nguyệt mím môi.
“Minh Nguyệt , dì thể , Vân Trì thực sự thích con.” Thẩm Chi hiền lành, “Con thể bảo hộ Vân Trì như , dì yên tâm.”
Tạ Vân Trì lo chuyện công việc xong, lúc khỏi thư phòng thì thấy bạn gái đang trong phòng khách, ăn đồ ăn vặt xem hài kịch, đến quên cả trời đất.
Anh chung quanh một vòng, hỏi: “Mẹ ?”
“À, dì chuẩn nguyên liệu nấu bữa tối cho chúng , bếp , còn cho em giúp.”
Tạ Vân Trì khẽ , bên cạnh Kỷ Minh Nguyệt cùng xem TV.
Xem một lúc, Kỷ Minh Nguyệt gọi tên .
Tạ Vân Trì nghiêng đầu: “Hửm?”
Kỷ Minh Nguyệt thần thần bí bí tiến đến mặt , đè thấp thanh âm, hỏi:
“Muốn khu vui chơi ?”