Giờ phút , nơi nhận hàng, đầu trong cuộc đời cảm nhận cái gì gọi là “ nên lời”.
Anh run lẩy bẩy, thậm chí ấn nổi mã nhận hàng.
Mấy ở bên cạnh cũng đang lấy hàng chuyển phát nhanh, caisa màn hình ở chỗ nhận hàng, mặt Tạ Vân Trì, giơ ngón cái tán thưởng:
“Chàng trai đúng là nha.”
“…”
Khóe miệng Tạ Vân Trì run rẩy.
Chuông điện thoại vang lên, màn hình, ấn .
Trong điện thoại truyền đến thanh âm khoan khoái của nữ hài tử, thậm chí còn chút làm nũng: “Tạ ~ Anh thấy kinh hỷ mà vợ tặng ?”
“…”
Nếu Kỷ Minh Nguyệt coi việc mặt xuất hiện biển quảng cáo là “kinh hỷ”.
Thì thấy .
hiển nhiên.
Anh duy nhất thấy “kinh hỷ” .
Trên màn hình là ảnh của Tạ Vân Trì.
Nam nhân trong ảnh tây trang thẳng thớm, dung mạo xuất sắc, ý ôn nhu, thực sự mắt.
Bên cạnh còn dòng chữ “0914, Tạ Vân Trì sinh nhật vui vẻ”.
Kỷ Minh Nguyệt vô cùng đắc ý: “Em thỉnh giáo một bạn đu idol, cô cách cho em . Em , cái ảnh là em tự làm đó, giống đang đu idol ? Đây chính là tiếp ứng sinh nhật idol của em.”
Cô thậm chí còn khen ngợi bản tính toán tỉ mỉ: “Lúc đầu em định cho xuất hiện ở trung tâm thành phố, nhưng cảm thấy tính cách của sẽ thích lộ liễu như . Cho nên em thuê màn hình của tủ để hàng chuyển phát nhanh trong tiểu khu, cái so với trung tâm thành phố hẳn là hơn!”
Tạ Vân Trì: “…”
Phu nhân ái của đang cảm thấy, dựa theo tính cách của , sẽ thích biển quảng cáo nhỏ hơn ?
Lại bản biển quảng cáo, đầu tiên trong hai mươi tám năm, Tạ Vân Trì học cách c.h.ử.i thề.
Dùng tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời, cố gắng biểu tình của khác, Tạ Vân Trì nhanh tay nhập mã nhận hàng, mở khóa, lấy đồ, xoay rời , cả quá trình vô cùng liền mạch lưu loát.
...
Quá hổ.
dù hổ, khi Tạ Vân Trì thang máy lên, ngẩng đầu liền thấy hình ảnh bản phản chiếu bức tường.
Ý bên miệng dường như đậm hơn một chút.
Nghĩ đến bộ dáng của phu nhân ái may bùa, chuẩn “tiếp ứng” cho …
Thật làm cho vui vẻ.
Đứng ở ngoài cửa nhà, cầm gói đồ của Kỷ Minh Nguyệt trong tay, Tạ Vân Trì mở cửa bằng vân tay, .
Toàn bộ đều là màu đen.
Anh dừng một chút, đang tìm kiếm công tắc đèn thì bỗng dưng một giọng nữ thanh thoát, từ xa tiến gần.
“Chúc sinh nhật vui vẻ…”
Một bài hát hàm chứa bộ ấm áp cùng tình yêu.
Ánh nến cùng tiếng ca tiến gần, những đốm sáng lay động như bầu trời .
Chiếu lên khuôn mặt yêu nhất, từ đến nay vẫn xinh như , cũng bởi vì ánh nến mà càng trở nên ôn nhu.
Kỷ Minh Nguyệt vững vàng bê một cái bánh sinh nhật nhỏ đến, bên cắm 2 cùng 8, từng bước tới mặt .
Cô : “Nhắm mắt ước điều ước sinh nhật .”
Rốt cuộc Tạ Vân Trì cũng hồi phục tinh thần.
Anh đặt gói hàng sang một bên, thật sâu ánh mắt của Kỷ Minh Nguyệt, nhắm mắt , hai tay nắm , yên lặng ước một điều ước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-25-sinh-nhat-2.html.]
Rồi đó, một thổi tắt ngọn nến.
Kỷ Minh Nguyệt nở nụ , bật đèn phòng khách.
Lúc Tạ Vân Trì mới phát hiện, trong thời gian lấy hàng chuyển phát nhanh, trong phòng khách treo nhiều bóng bay cùng ruy băng, còn một bức tường đầy ắp ảnh.
Bên đều là cùng Kỷ Minh Nguyệt.
Kỷ Minh Nguyệt để Tạ Vân Trì cắt bánh kem tò mỏ hỏi: “Bình thường sẽ ước những cái gì?”
“Năm nào cũng giống .” Tạ Vân Trì đáp chút do dự.
“Thật ?”
Điều ước sinh nhật của cô từ đến nay luôn phức tạp, hồi nhỏ là hy vọng ba sẽ mua cho cô một tủ váy công chúa, thời cao trung là hy vọng Tạ Vân Trì sẽ thích cô, thì hy vọng việc nghiên cứu thuận lợi, luận văn chấp nhận.
Tạ Vân Trì dừng một chút, bổ sung: “Cũng năm nào cũng giống . Trước là hy vọng ba luôn khỏe mạnh, thể một gia đình hạnh phúc, thì tất cả đều là…”
“Hy vọng nữ hài t.ử mà thích thật vui vẻ hạnh phúc, vạn sự như ý.”
Kỷ Minh Nguyệt ngẩn .
Hơn nửa ngày, cô mới thì thào: “Sao dùng điều ước của cho khác…”
Tạ Vân Trì ôm lấy cô: “Tạ phu nhân là khác ?”
Kỳ thực.
Học tập, sự nghiệp, gia đình, mối quan hệ…
Đều là thứ chính bản thể nỗ lực để đổi, nhưng điều mà hy vọng nhất thì khiến lựa chọn nào khác mà chỉ thể ước ao.
Cho nên, nguyện ý đem tất cả những điều ước của cho Kỷ Minh Nguyệt.
Hy vọng cô thật vui vẻ hạnh phúc, vạn sự như ý.
Kỷ Minh Nguyệt mím môi, lấy một cái móc chìa khóa đưa cho Tạ Vân Trì.
“Em vẽ và em, vẽ lắm, đó nhờ làm thành móc chìa khóa.” Cô nghĩ đến cái gì, bổ sung thêm, “Kỳ thực cái cũng là cách tiếp ứng mà bạn với em, nhưng hình như phù hợp với phận của lắm, cho nên cần dùng, giữ là .”
Cô nắm tay, “Trước em nghiên cứu nên cũng , thì tiếp ứng cho idol còn nhiều cách như , nào là làm biểu ngữ, áp phích, biển quảng cáo, thầu sân bay với nhà ga…”
Nói một đống thứ, Kỷ Minh Nguyệt mới nghiêm túc gật gật đầu: “Em thấy thể thử từng chút một.”
Tạ Vân Trì…
Có chút đau đầu.
cũng thể làm vợ vui.
Nhìn cô vẫn ý định tiếp, Tạ Vân Trì mím môi, cúi hôn xuống.
“Miêu Miêu ngoan, quà sinh nhật về cần tốn tâm tư như nữa.” Tạ Vân Trì hôn lỗ tai cô, “Gói bản em tặng cho là , nếu bảo bối của nguyện ý mặc mấy phụ kiện mèo con thì sẽ càng vui vẻ.”
Nói xong, Tạ Vân Trì ôm ngang Kỷ Minh Nguyệt lên, về phía phòng ngủ.
Kỷ Minh Nguyệt kêu tiếng, “Còn ăn bánh kem mà!”
Tạ Vân Trì cúi đầu hôn cô.
“Ừm, , vội.”
Anh , “Em vội hơn.”
“…”
Không , em vội!
Tất cả âm thanh cứ như mà biến mất trong lời của Tạ Vân Trì lúc đó.
Chỉ còn thấy lời dỗ dành của : “Ngoan, bảo bối, nâng tay lên.”
Trong lúc , Kỷ Minh Nguyệt chỉ thể nghĩ tới…
Cosplay mèo con làm gì chứ…
Tiện cởi …