Trời Sinh Thích Em - Phiên Ngoại 22: Váy cưới (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-26 14:41:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngày hôm đó hai cầu hôn xong bỏ , để bọn trong khán phòng, hồi tưởng thao tác thần kỳ của Tạ tổng.”
Hướng Ấu gọi điện thoại chuyện với Kỷ Minh Nguyệt nửa ngày, ngừng miêu tả hoạt động Thất Tịch hôm đó, khi Tạ Vân Trì cầu hôn thành công, dẫn theo Kỷ Minh Nguyệt rời khỏi hiện trường thì phản ứng như thế nào.
Kỷ Minh Nguyệt hai tiếng, duỗi eo, hưởng thụ ghế mát xa.
Không sai.
Bởi vì Kỷ Minh Nguyệt luôn oán giận bản thường xuyên đau lưng, Tạ tổng tài đại khí thô trực tiếp mua cái ghế mát xa đặt trong nhà.
Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy bản từ khi yêu đương, mỗi ngày đều vui vẻ làm cá mặn.
Dùng lời của Chúc Cầm để hình dung thì chính là…
“Kỷ Miêu Miêu, con quả thực là Tiểu Tạ cưng chiều đến vô pháp vô thiên .”
Kỷ Minh Nguyệt nghĩ về vấn đề một phen.
Cuối cùng kết luận là, quả nhiên ánh mắt của Kỷ Minh Nguyệt cô đây , mới thể tìm một bạn trai như .
Ừm, may mắn cũng là một loại thực lực mà ?
“ Tạ tổng cũng thực sự quá tuyệt vời, rốt cuộc là tại thể nghĩ một phương thức cầu hôn lãng mạn, long trọng, làm cho cảm động như chứ?” Hướng Ấu còn đang cảm khái.
Ngẫm hôm đó, những nữ nhân ở trong khán phòng, ai thể hâm mộ Kỷ Minh Nguyệt chứ?
Tả tổng quả thực quá tuyệt.
Đẹp trai, ôn nhu, giàu , quyền lực còn , còn thể… tình cảm như .
Tạ Vân Trì chỉ là lý tưởng của nhân gian, quả thực chính là…
Tưởng tượng còn dám.
Kỷ Minh Nguyệt nhịn mà , nâng tay, cái nhẫn kim cương long lanh sáng bóng ngón tay trắng nõn, càng càng cảm thấy .
“À đúng Miêu Miêu.” Hướng Ấu đột nhiên nghĩ tới cái gì, hỏi cô, “Hôm đó khi và Tạ tổng rời khỏi khán phòng thì làm gì?”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt đang lập tức căng cứng cả mặt.
Còn thể làm cái gì.
Đi theo Tạ Vân Trì cầm thú thì còn thể làm cái gì.
Vốn là ngày thường Tạ Vân Trì cầm thú, ngày đó đồng ý lời cầu hôn của , như lóa mắt vì hạnh phúc.
Anh kéo cô chơi một vòng, cuối cùng là đến tận Lâm Thành.
Tạ Vân Trì sớm đặt khách sạn, yên tâm mà chơi.
… Ngay từ đầu là yên tâm.
Ở bên ngoài xem pháo hoa, ăn đồ ngon, vui vẻ vô cùng.
Kết quả là về khách sạn, Kỷ Minh Nguyệt liền phát giác chỗ nào đó đúng.
Đương nhiên, phát giác chuyện gì thì Kỷ Minh Nguyệt cũng khó thoát khỏi móng vuốt của Tạ Vân Trì.
Tối hôm đó, bạn học Kỷ Miêu Miêu đáng thương, Tạ Cầm Thú lăn qua lộn , từ trong ngoài vô , kêu rên đến khan cả cổ, Tạ Vân Trì cũng buông tha cho cô.
Một hộp Durex chỉnh, đến cuối cùng chỉ còn một nửa.
Địa điểm từ trường biến thành phòng tắm, thậm chí là ban công khép kín…
…
Nói ngắn chính là…
Không chịu nổi.
Cũng là vì đó mà thắt lưng của cô đau hết mấy ngày, Tạ Vân Trì mới mua cái ghế mát xa về.
Càng cầm thú hơn chính là…
Ngày mua ghế mát xa về, Kỷ Minh Nguyệt hưởng thụ năm phút đồng hồ thì Tạ Vân Trì làm về.
Anh chằm chằm cái ghế mát xa một lúc lâu.
Kỷ Minh Nguyệt đến mức chút tự nhiên, bụng hỏi : “Anh thử một chút ?”
Tạ Vân Trì chậm rãi lắc lắc đầu, gật gật đầu.
Kỷ Minh Nguyệt đầu đầy hỏi chấm.
Tạ Vân Trì khẽ: “Về chúng thể cùng thử một chút.”
Cùng thử một chút?
Đây là ghế mát xa đơn, hai thể cùng thử chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-22-vay-cuoi-1.html.]
Vừa cảm thụ sự phập phồng của ghế mát xa, Kỷ Minh Nguyệt ngừng suy xét vấn đề .
… Phập phồng.
Hai .
Cùng .
Mẹ nó.
Cô bỗng nhiên hiểu cái gì, khiếp sợ mà Tạ Vân Trì, trợn mắt há mồm, ngay cả khi chuyện cũng chút lắp bắp: “Tạ, Tạ Vân Trì, như thế nào mà bây giờ trong đầu đều là…”
Phế! Liệu! Màu! Vàng!
(Phế liệu màu vàng: dùng để chỉ những nội dung, hình ảnh giường chiếu của lớn)
Tạ hổ mà còn tự hào, gật gật đầu, thậm chí bắt đầu minh oan cho bản : “Dù cũng là tố chất nhiều năm .”
Anh nghĩ nghĩ, hỏi: “Kỷ tiểu thư là mười năm, thế nào cũng bồi thường cho chút chứ?”
Mẹ nó.
Anh còn bồi thường nữa !
Anh xem em ghế sofa, bộ dáng động cũng động , còn hổ mà em bồi thường!
Kỷ Minh Nguyệt sợ ngây .
Nhớ chuyện , Kỷ Minh Nguyệt cảm nhận chấn động của ghế mát xa…
Hình như cũng thoải mái như .
Cô ho khan một tiếng, dậy, nỗ lực ném mấy chuyện nên nhớ đầu.
Hướng Ấu còn đang hỏi: “Này Miêu Miêu, chuyện nữa?”
Kỷ Minh Nguyệt tùy tiện lên tiếng: “À… Đi Lâm Thành chơi mà…”
… Nói đúng là, giống như cô chơi một vố.
Lại tùy tiện tán gẫu với Hướng Ấu, Kỷ Minh Nguyệt mới tắt điện thoại.
Vừa vặn tin nhắn của Thư Diệu.
Tuyệt thể tả: [Miêu Miêu, lát nữa với thử váy cưới, nhà thiết kế OK .]
Tuyệt thể tả: [Anh gửi cho xem thành phẩm, ! Có tiền quả nhiên là sung sướng.]
Đôi mắt của Kỷ Minh Nguyệt sáng lên.
Moon: [Thật ? Hehehe, quá tuyệt vời, tối nay mời ăn cơm!]
Moon: [Vẫn là Diệu Diệu của nhất, công tác cũng quên cùng thử váy cưới.]
Nói xong, Thư Diệu gửi hình bộ váy cho Kỷ Minh Nguyệt xem.
Kỷ Minh Nguyệt thấy thì lập tức ngay ngắn.
Vừa Thư Diệu váy cưới của cô , Kỷ Minh Nguyệt còn chẳng để ý, hiện tại thực sự thấy, mà còn là thấy đồ thật, Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy bản làm cho kinh ngạc một phen.
Thật sự .
Chỉ là hình ảnh, nhưng mơ hồ thấy mấy viên đá quý đang tỏa sáng.
Dài tận đến sàn, cùng với khăn trùm đầu hợp.
May chi tiết, hình hoa hồng thêu lên lộng lẫy đầy ý nghĩa.
Nghĩ đến lát nữa thể tự thử váy cưới, Kỷ Minh Nguyệt quả thực mong chờ.
Thư Diệu hỏi: [Tuy rằng từng kết hôn, nhưng vẫn hỏi một chút, nhà thiết kế mà chú Kỷ tốn hết tâm tư để tìm cho …]
Tuyệt thể tả: [Tốn bao nhiêu tiền thế?]
Kỷ Minh Nguyệt nhớ một phen, báo giá.
Đương nhiên, giá để mời nhà thiết kế vấn đề, mà là kín lịch, khó mời.
Vẫn là Kỷ Phong nhờ bạn bè dùng hết biện pháp mới mời nhà thiết kế làm váy cưới cho Kỷ Minh Nguyệt.
mà thật, chỉ ảnh, Kỷ Minh Nguyệt cũng thể cảm thấy , nhà thiết kế rốt cuộc là vì nổi tiếng…
Tuyệt thể tả: […]
Tuyệt thể tả: [Thực xin , là nên hỏi, cảm ơn ông trời cho một bạn tiền như , để thể tận mắt thấy váy cưới đắt tiền bộ dáng như thế nào.]
Tuyệt thể tả: [ vẫn , tư bản thật quá độc ác!!]
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Cô cùng Thư Diệu hàn huyên hai câu, đó dậy, quần áo, nghiêm túc trang điểm, làm tóc, cùng Thư Diệu đến văn phòng của nhà thiết kế để thử váy cưới.