Anh suy tư hai giây, bắt đầu ngẫm : “Lúc tặng hoa cho bạn gái mỗi ngày, là sai.”
Kỷ Minh Nguyệt: “?”
Tạ Vân Trì tỏ sám hối: “Về sẽ kiên trì tặng hoa mỗi ngày, hy vọng bạn gái ái tha thứ cho sai lầm của .”
Kỷ Minh Nguyệt: “??”
Tạ Vân Trì cô: “Không em đang hỏi vì lúc tặng hoa cho em ?”
Kỷ Minh Nguyệt: “???”
Anh học mấy cái ở ?
Tạ Vân Trì tựa hồ hiểu ý nghĩ của cô, trả lời: “Học từ một tác giả.”
“Tác giả? Là sách gì?”
Tạ Vân Trì: “Hừm, tên sách cũng khá dài… Cách lý giải ý nghĩa trong lời của bạn gái.”
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
…
Trước đó Tạ Vân Trì với cô, tối nay hai sẽ ngoài ăn cơm với Phó Tư Viễn.
Dù thì khi yêu đương, hình như bỏ bê bạn quá lâu .
Tuy rằng Kỷ Minh Nguyệt quá quen thuộc với Phó Tư Viễn, nhưng cùng ăn một bữa cơm cũng vấn đề gì.
Đến nơi, Phó Tư Viễn chờ sẵn .
Tạ Vân Trì đưa thực đơn cho Kỷ Minh Nguyệt, để cô gọi món, bản thì toilet.
Phó Tư Viễn bó hoa bên cạnh Kỷ Minh Nguyệt, chậc chậc cảm thán: “Hai các rốt cuộc là tới ăn cơm với , là cho ăn cẩu lương?”
Kỷ Minh Nguyệt đắc ý nhướng mày: “Đây là đầu tiên Tạ Vân Trì tặng hoa cho , đương nhiên giữ thật kỹ.”
Phó Tư Viễn dừng một chút, chằm chằm bó hoa, nhớ cái gì đó.
Anh lắc lắc đầu: “Cái đầu tiên Lão Tạ tặng hoa cho .”
Kỷ Minh Nguyệt khó hiểu Phó Tư Viễn một cái: “Hả?”
Cô nghĩ nghĩ, chợt hiểu , “Ý là bông hoa hồng trong khung pha lê ?”
Phó Tư viễn đầy đầu chấm hỏi: “Lão Tạ còn tặng cho cái đó , hai lãng mạn quá nhỉ.”
“…”
Vậy nghĩa là .
Kỷ Minh Nguyệt thật sự mơ hồ .
Trước Tạ Vân Trì tặng hoa cho cô ?
“Lúc cao trung, nhất định là còn nhớ nữa.” Phó Tư Viễn tủm tỉm, “Lúc đó Lão Tạ làm thêm ở cửa hàng bán hoa, mua hoa, Lão Tạ là hoạt động, cái mua một tặng một đó, nhớ ?”
Kỷ Minh Nguyệt chậm rãi gật gật đầu.
Nhớ, đương nhiên là nhớ.
“Cái đó coi như là đầu tiên Lão Tạ tặng hoa cho .” Phó Tư Viễn cảm thán, thuận tiện khích lệ trí nhớ xuất sắc của bản , “Cậu mua hoa hồng, đưa cho hoa hồng, mua một, đưa thêm một. Cái là hoạt động mà Lão Tạ làm riêng cho .”
Kỷ Minh Nguyệt há miệng thở dốc, trong lúc nhất thời thậm chí cái gì.
Cô mơ hồ nhớ vài thứ…
Trước đó, Vu Văn Hiên hỏi cô quen Tạ Vân Trì như thế nào, cô nhắc đến hoạt động mua một tặng một đó.
Tạ Vân Trì hỏi cô và Bùi Hiến quan hệ gì, cô , chỉ là thanh mai trúc mã mà thôi.
Lúc đó Tạ Vân Trì …
“Hoạt động vô ích.”
Hoạt động.
Phó Tư Viễn còn lẩm bẩm với Kỷ Minh Nguyệt: “Ôi , lúc đó gần lễ Tình Nhân, hoa hồng đắt. Chỉ một bông mà đưa cho cũng tốn nhiều tiền, cũng đó, vốn tiền.”
Kỷ Minh Nguyệt gắt gao mím môi, tâm tình phức tạp.
Anh thật quá ngu ngốc.
Nếu là hôm nay Phó Tư Viễn trùng hợp nhắc đến, rốt cuộc là đến khi nào Tạ Vân Trì mới ?
Trong suốt mấy năm qua, rốt cuộc là bao nhiêu chuyện mà cô ?
Ăn bữa tối xong, ôm hoa theo Tạ Vân Trì về nhà.
Trên mặt Kỷ Minh Nguyệt vẫn tỏ bình thường, , thậm chí còn đổi giày chung quanh, nghĩ xem để hoa ở chỗ nào mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-18-tang-hoa-2.html.]
Đột nhiên Tạ Vân Trì chặn ở cửa.
Cô mờ mịt mà ngẩng đầu Tạ Vân Trì: “Sao ?”
Tạ Vân Trì ôm cô cùng cả bó hoa trong lòng, ôm chặt.
Kỷ Minh Nguyệt lập tức phát hoảng, vội vàng ngăn cản : “Đừng, đè hỏng hoa…”
Còn hết, Tạ Vân Trì ngắt lời cô.
Biểu cảm của vài phần nghiêm túc, ngay cả ý thường ngày cũng chút nhạt .
“Kỷ Minh Nguyệt.” Anh lâu gọi cô như , “Em đang vui.”
Kỷ Minh Nguyệt chút nên lời.
Tạ Vân Trì càng khẳng định: “Sao em vui?”
Kỷ Minh Nguyệt ngượng ngùng cúi đầu, dám thẳng mắt Tạ Vân Trì.
Tạ Vân Trì quá mức hiểu cô, chẳng sợ cô cho rằng bản che giấu quá mức mỹ, Tạ Vân Trì vẫn thể dùng một cái liếc mắt liền hiểu suy nghĩ của cô.
mà cô.
Không nhiều chuyện.
Kỷ Minh Nguyệt ngẩng đầu lên.
“Hôm nay khi em ở riêng với Phó Tư Viễn, bông hồng mua một tặng một thời cao trung là tặng em.” Kỷ Minh Nguyệt dừng một chút, “Nếu , tính cả đời cho em đúng ?”
Tạ Vân Trì rũ mi.
Kỷ Minh Nguyệt thẳng mắt , mở miệng: “Em là hy vọng em quá đau lòng cho , nhưng mà, em tất cả những gì liên quan tới chúng .”
“Tạ Vân Trì, em đau lòng là vì em để ý đến , cái gì cũng , em mới càng khó chịu.”
“…”
Tạ Vân Trì trầm mặc thật lâu.
Anh ôm cô.
Ngữ khi ôn nhu như tơ lụa, từ từ quấn quanh Kỷ Minh Nguyệt.
“Vậy hết cho em , ?”
Còn nhiều chuyện mà em .
…
Đây là một đêm dài.
Tạ Vân Trì ôm Kỷ Minh Nguyệt, sofa.
Chỉ một cái đèn bật, ánh sáng ấm áp nhưng sáng ngời.
Cũng cần quá sáng.
Kỷ Minh Nguyệt trong lòng Tạ Vân Trì, , nước mắt làm ướt quần áo của Tạ Vân Trì, nhẹ giọng dỗ dành.
Anh kể cho Kỷ Minh Nguyệt , tất cả những chi tiết nhỏ mà cô .
Anh kỳ thực nguyện ý kể, vì cô quá thích .
thể để cô vui.
Tạ Vân Trì cúi đầu thở dài.
Anh kể chuyện, Kỷ Minh Nguyệt , dỗ.
Quả nhiên là quá yêu vị tổ tông .
Xem , hiện tại Tạ Vân Trì ở mặt cô chính là quá mức ôn nhu.
Anh cầm một chiếc khăn lạnh, cẩn trọng đặt lên mắt của Kỷ Minh Nguyệt, sợ hôm ngủ dậy hai mắt cô sẽ sưng lên.
Hơn nửa ngày, thấy nữ hài t.ử vẫn rầu rĩ vui, Tạ Vân Trì dừng một chút, đùa cô:
“Kỳ thực nguyện ý kể cho em mấy chuyện .”
Kỷ Minh Nguyệt còn đang cúi đầu.
Tạ Vân Trì : “Đêm xuân quá ngắn. Thật vất vả mới thời gian ở chung, còn nhiều chuyện vui vẻ làm.”
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Tạ Vân Trì chậm rãi kéo cà vạt của bản : “À, vẫn quá đáng lắm, làm cái gì đó hơn thế ?”
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Sao thể cầm thú như ?