Trời Sinh Thích Em - Phiên Ngoại 14: Đến công ty (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-25 15:28:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Vân Trì thấy thần sắc nữ hài t.ử còn gì để , bật , kéo cánh tay cô, để cô vòng qua bàn làm việc mặt bản : “Không diễn nữa ?”

Kỷ Minh Nguyệt: “… Anh diễn còn nhập tâm hơn em, em còn diễn cái gì nữa.”

Nếu Tạ Vân Trì làm tổng tài thì cũng thể cân nhắc làm diễn viên, với cái kỹ thuật diễn khi sẽ thành ảnh đế.

“Hôm nay mang đồ ăn đến cho ?” Tạ Vân Trì kéo cô lên sofa, đặt hộp cơm lên bàn, mở .

Trong phút chốc, mùi đồ ăn bay khắp văn phòng.

Kỷ Minh Nguyệt gật gật đầu: “An ủi bạn trai đang kiếm tiền nuôi em một chút, thuận tiện làm với bạn trai.”

Ý khóe mắt của Tạ Vân Trì sâu thêm vài phần, đưa một đôi đũa cho cô, bắt đầu cùng bạn gái hưởng dụng cơm trưa mỹ vị.

Kỷ Minh Nguyệt ăn một miếng cà ri bò, kết hợp với cơm trắng, nhất thời hạnh phúc đến nheo mắt : “Ôi em quả thực là thiên tài mà, đầu làm cà ri bò thể ngon đến mức !”

Tuy rằng cà ri là sẵn, chỉ bỏ nồi nấu .

mà!

Đều là do Kỷ Minh Nguyệt cô là thiên tài, nên mới thể khiến miếng bò trở nên ngon miệng như , đến mức như tan trong miệng.

ăn liếc cà vạt của Tạ Vân Trì, động tác nhai nuốt chậm .

“A…” Kỷ Minh Nguyệt suy tư, “Tần suất dùng cà vạt em mua cũng quá cao đó. Lần em mua cho cái nữa nhé?”

Tạ Vân Trì “Ừm” một tiếng.

Hai bọn họ đương nhiên , bởi vì Tạ Vân Trì thường xuyên đeo cái cà vạt , nhóm chat ăn dưa của Quân Diệu bàn tán tám trăm .

A37: [Mọi cảm thấy gần đây Tạ tổng thường xuyên đeo cùng một cái cà vạt ? Tôi thấy hình như tháng cũng năm …]

K65: [Thật ? Vừa tới cũng cảm thấy quen mắt. Quân Diệu sắp phá sản ? Tạ tổng còn mua nổi cà vạt?]

N88: [Này , nguyền rủa công ty của chính phá sản chứ, cho mà , Quân Diệu vẫn còn . Tôi đoán là… Cái cà vạt hẳn là do Kỷ tiểu thư mua?]

M49: [… Luôn thấy thỉnh thoảng ăn một đống cẩu lương, mà rõ ràng là bạn trai, vì vẫn cảm giác chạnh lòng chứ?]

thật, trong Quân Diệu đều nhất trí bỏ qua.

cũng thành thói quen.

Mà hôm nay, trong nhóm chat , giờ ăn trưa đề tài để .

P67: [... Chư vị, cẩu lương hôm nay đến đây.]

P67: [Hôm nay Kỷ tiểu thư mang bữa trưa đến cho Tạ tổng! Huhuhu, cẩu lương thơm quá, ăn.]

L31: [? Thật ? Tôi thực sự chấn kinh , hiện tại khẳng định là Kỷ tiểu thư cùng Tạ tổng đang ở trong văn phòng cùng thưởng thức bữa cơm trưa ngọt ngào, đây, bản chỉ thể cô đơn xuống căn tin ăn.]

J53: [Người chị em lầu đừng nữa, còn mau thì căn tin chỉ còn mấy món ngon thôi đó.]

… Cảm giác chênh lệch quá lớn, thật làm cho đau lòng.

Kỷ Minh Nguyệt ăn câu câu mà tán gẫu với Tạ Vân Trì: “Lại , nếu lúc đó về Thời gia thừa kế gia sản thì sẽ làm công việc gì?”

“Việc liên quan tới tài chính.” Tạ Vân Trì đáp chút do dự, “Kiếm tiền.”

Kỷ Minh Nguyệt trêu chọc: “Anh nghĩ tới việc làm diễn viên ?”

Động tác của Tạ Vân Trì dừng một chút, thật sự nghiêm túc suy nghĩ vấn đề .

Thật lâu , gật gật đầu, “Hình như cũng tệ.”

Kỷ Minh Nguyệt: ?

đến, với khuôn mặt của Tạ Vân Trì, nếu thực sự gia nhập giới giải trí, phỏng chừng sẽ một đống nữ hài t.ử điên cuồng yêu thích.

Hiển nhiên, Tạ Vân Trì cũng nghĩ giống như cô.

Anh càng nghĩ càng cảm thấy đề nghị của Kỷ Minh Nguyệt , đến ánh mắt sáng lên: “Nếu thật sự như thì chừng em cũng sẽ thành fan của , mỗi ngày chạy …”

Tạ Vân Trì dừng một chút, nghĩ xem từ thế nào mới tiếp tục, “Tiếp ứng cho , ở trong đám fan hét ca ca em yêu , đến sinh nhật còn cùng tổ chức chúc mừng ?”

Cuối cùng tổng kết : “Hình như cũng hạnh phúc.”

Kỷ Minh Nguyệt trợn mắt há mồm khả năng tưởng tượng của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-14-den-cong-ty-2.html.]

Cô trầm mặc hai giây, đó tiếp lời Tạ Vân Trì: “Vậy quan hệ với fan, cùng fan yêu đương là chuyện tối kỵ đối với một thần tượng ? Nghiêm trọng theo dạng c.h.é.m đầu . Hơn nữa em , đừng nghĩ bộ dáng mắt là , chỉ cần yêu đương là sẽ chuyện ngay.”

Tạ Vân Trì trầm tư.

“Cũng .”

Kỷ Minh Nguyệt đầu đầy chấm hỏi.

“Kiếm đủ tiền thì giải nghệ, đó dành hết thời gian cho bạn gái.”

Cô dừng một chút, thật sự nhịn mà vui vẻ.

… Hình như là cũng tệ .

Ăn xong cơm trưa tình yêu, Tạ Vân Trì thu dọn hộp cơm, kéo bạn gái đến phòng nghỉ, cùng ngủ trưa.

Tạ Vân Trì luôn làm việc liều mạng, bận đến nỗi thời gian lên, ở công ty cả đêm cũng là chuyện bình thường.

Cho nên phòng nghỉ cùng mấy thứ cần thiết đều chuẩn đầy đủ, nhưng chỉ giường đơn.

Một ngủ thì , nhưng thêm Kỷ Minh Nguyệt thì chật chội.

… Đương nhiên, Tạ Vân Trì cũng thèm để ý.

Anh chỉ hận thể buộc bạn gái nhà theo .

Ôm chặt lấy , an ngủ cả buổi trưa.

Rốt cuộc là vì buổi sáng dậy muộn nên buổi trưa ngủ sâu, Kỷ Minh Nguyệt tỉnh dậy Tạ Vân Trì.

Cô mơ mơ màng màng mở mắt , thấy khuôn mặt thanh tú phóng đại mặt.

Tạ Vân Trì dường như ngủ say, hô hấp trầm , mặt vẫn mang theo ý nhàn nhạt. Vì ngủ say nên khuôn mặt cũng thả lỏng.

Kỷ Minh Nguyệt sững sờ.

Trước hiếm khi thấy bộ dáng nhắm mắt của Tạ Vân Trì, hiện tại mới phát hiện, lông mi của Tạ Vân Trì dài.

Sống mũi cao, làn da trắng, cho dù là đang ngủ, khóe môi cũng cong lên, mang theo sự ôn nhu vốn .

… Sao đời tồn tại một nam nhân mỹ như thế chứ.

Vấn đề , thời cao trung Kỷ Minh Nguyệt thảo luận với Thư Diệu nhiều , cũng thấy mấy nữ sinh trong trường nghị luận qua.

Nói , so với các ưu điểm khác Tạ Vân Trì, bộ dáng mắt là điều đáng nhắc tới nhất.

Hơn nữa…

Không , Kỷ Minh Nguyệt luôn cảm thấy, đôi môi của Tạ Vân Trì hiện tại hợp để hôn.

Tâm động bằng hành động, cô ghét sát một chút, hôn lên.

Quả nhiên là hợp để hôn…

Cho đến khi nam nhân thức tỉnh, đảo khách thành chủ, hồi lâu mới kết thúc nụ hôn .

Tạ Vân Trì ôm lấy cô, chuyện, lẳng lặng hưởng thụ sự .

“Tạ Vân Trì.” Kỷ Minh Nguyệt đột nhiên gọi tên .

Tạ Vân Trì ngẩng đầu, khóe mắt còn mang theo ý ôn nhu: “Ừm?”

Kỷ Minh Nguyệt trầm mặc hai giây.

Tạ Vân Trì cũng thúc giục cô, chỉ nhẫn nại chờ cô lên tiếng.

Kỷ Minh Nguyệt dung mạo tuấn lãng đến mức quá đáng của , thật lâu mới đè thấp thanh âm, với .

“Đêm nay em ngủ với .”

════ ⋆★⋆ ════

Tác giả lời :

Khụ…

 

Loading...