Trời Sinh Thích Em - Phiên Ngoại 13: Đến công ty (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-25 15:27:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc quyết định trường đại học làm giảng viên, một phần là nghiên cứu khoa học, một phần khác là ở cùng với mấy sinh viên trẻ tuổi.
Còn một nguyên nhân nữa vô cùng quan trọng…
Là nghỉ đông và nghỉ hè.
Tuy rằng Kỷ Minh Nguyệt thích ở trong phòng thí nghiệm, nhưng đối với khó dậy sớm, mỗi sáng đều đến trường thì vẫn vài phần gian nan.
Trước khi làm học sinh còn thể thỉnh thoảng đến muộn, mà lúc làm giáo viên, căn bản là thể.
Cho nên, khi học kỳ của nhóm sinh viên kết thúc, Kỷ Minh Nguyệt cũng vui mừng khôn xiết mà nghênh đón kỳ nghỉ hè dài hai tháng của .
Đương Nhiên, kỳ nghỉ hè cũng nhàn rỗi.
Ví dụ như giữa tháng tám, cô tiến hành huấn luyện giảng dạy khi nhậm chức.
dù như thế nào! Cô, Kỷ Minh Nguyệt, nghỉ hè!
Nghĩ như , giống như khí tự do tăng lên vài phần.
Buổi sáng khi Tạ Vân Trì tỉnh cũng gọi Kỷ Minh Nguyệt rời giường, mà để cô ngủ một cách thoải mái.
Khi cô tỉnh dậy, thấy bàn ăn một tờ giấy Tạ Vân Trì cho cô:
“Miêu Miêu,
Trong tủ lạnh sandwich, còn ăn cái gì thì với , buổi tối đưa em ngoài ăn cơm.”
Kỷ Minh Nguyệt đảo mắt, thoáng qua thời gian, một ý niệm nhảy trong đầu.
Cô từ đến nay là là làm ngay.
Cầm lấy điện thoại đặt đồ, chọn nguyên liệu nấu ăn, bắt đầu vo gạo.
Không lâu khi cơm chín, “ding dong” một tiếng, nguyên liệu giao tới cửa.
Được Tạ Vân Trì nuôi lâu, khả năng nấu nướng của Kỷ Minh Nguyệt xuống tay, nhưng vẫn còn chút nền tảng.
Cô tính nấu một bữa cơm trưa tình yêu cho Tạ Vân Trì, làm cánh gà chiên coca và cà ri bò, bỏ thêm một phần rau xanh.
Vừa xem công thức thực hiện theo từng bước, thành phẩm làm cũng tệ.
Kỷ Minh Nguyệt kiêu ngạo.
Cô nhất định là một thiên tài.
Đặt hộp cơm, bỏ túi xách mang , cô quyết định buổi chiều hôm nay ở văn phòng làm việc cùng Tạ Vân Trì, buổi tối trực tiếp ngoài ăn cơm.
Tiếp tân mới làm của Quân Diệu thấy Kỷ Minh Nguyệt mang theo cái cái nọ đến, lập tức mỉm tiếp đón cô: “Xin chào, cho hỏi cô tìm ai? Có hẹn ?”
… mà , vị mỹ nữ thật xinh .
Lời còn hết, cô một tiếp tân khác ngăn .
Tiếp tân kỳ quái mà sang, phát hiện đồng nghiệp đang với mỹ nữ : “Xin chào Kỷ tiểu thư, Tạ tổng ở trong văn phòng, cô thể trực tiếp lên đó tìm .”
Kỷ Minh Nguyệt đáp lời, gật gật đầu với hai tiếp tân, đó xoay về phía thang máy.
Tiếp tân mới làm vẫn còn ngây ngốc, xong lời của đồng nghiệp mới trừng lớn mắt, mơ hồ ý thức cái gì đó: “… Kỷ tiểu thư? Chẳng lẽ cô chính là mà trong nhóm chat …”
Đồng nghiệp chậm rãi mà gật đầu, tiếp, “Kỷ Minh Nguyệt, tổng tài phu nhân tương lai của chúng .”
“…” Tiếp tân mới tới trừng mắt càng to hơn.
Hơn nửa ngày, cô mới : “Cảm thấy xứng đôi với Tạ tổng.”
Nhắc tới Kỷ Minh Nguyệt, dường như luôn vô chuyện để bát quái.
Ánh mắt của đồng nghiệp sáng lên, chung quanh một chút, bắt đầu hạ giọng với mới: “Tôi cô , đại hội thể thao đó cô còn tới làm, tiếc nuối. Chính là đại hội thể thao đó, nhiều trong công ty trực tiếp trở thành fan CP của Tạ tổng cùng Kỷ tiểu thư…”
Blablabla một loạt thứ chuyện.
Kỷ Minh Nguyệt gì về mấy cái .
Cô ấn thang máy, thẳng lên văn phòng tổng tài ở tầng cao nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-13-den-cong-ty-1.html.]
Vừa khỏi thang máy, Kỷ Minh Nguyệt thấy thư ký Phương đang ở ngoài, tựa hồ là đang đợi thang máy.
Thư ký Phương thấy cô, đầu tiên là ngẩn , ánh mắt dần chuyển tới hộp cơm tay Kỷ Minh Nguyệt, lập tức hiểu .
Kỷ Minh Nguyệt nhanh chóng hiệu im lặng, ý bảo đừng làm lộ.
Cô nhẹ nhàng hỏi: “Trong văn phòng của Tạ Vân Trì ?”
Thư ký Phương hiểu , nhịn , cũng nhỏ giọng theo: “Buổi sáng vốn khách, mới bao lâu.”
Vậy thì .
Kỷ Minh Nguyệt càng thêm vui vẻ, vẫy tay với thư ký Phương.
Cô đầu thì thấy thư ký Trần đang bưng tách cà phê, chằm chằm bên .
Thư ký Trần theo bản năng chào hỏi Kỷ Minh Nguyệt, Kỷ Minh Nguyệt nhanh chóng ngăn .
Cô híp híp mắt, qua, gì đó tai thư ký Trần.
Thư ký Trần ngẩn , đó hiệu hiểu.
Kỷ Minh Nguyệt tiếp nhận cà phê, theo lưng thư ký Trần về phía văn phòng của Tạ Vân Trì.
Thư ký Trần nâng tay, gõ cửa phòng: “Tạ tổng, đưa cà phê đến cho .”
Bên trong truyền đến thanh âm của Tạ Vân Trì, ôn nhu dễ : “Vào .”
Thư ký Trần đẩy cửa văn phòng, thành công lùi , gật gật đầu với Kỷ Minh Nguyệt rời .
Kỷ Minh Nguyệt một tay cầm cơm hộp, một tay cầm cà phê, từ từ tiến .
Tạ Vân Trì chuyên chú chằm chằm màn hình máy tính, chỉ thoáng thấy đến gần, đầu cũng ngẩng lên: “Để đó .”
Kỷ Minh Nguyệt mím môi, nén ý , giả bộ gật gật đầu, đặt tách cà phê lên bàn làm việc của Tạ Vân Trì.
Nhận thấy mặt ý định rời , Tạ Vân Trì vẫn ngẩng đầu, hỏi: “Còn việc gì ?”
Kỷ Minh Nguyệt vẫn chuyện, chỉ yên lặng đặt hộp cơm trong tay lên bàn của Tạ Vân Trì, đẩy nó qua.
Tạ Vân Trì nhíu mày, thoáng hộp cơm, trong lúc nhất thời thư ký Trần đang làm cái gì.
Anh nhăn mặt, rốt cuộc cũng ngẩng đầu: “Không là…”
Khi rõ khuôn mặt nữ hài t.ử bàn làm việc, thanh âm của Tạ Vân Trì ngưng hẳn.
Kỷ Minh Nguyệt tươi , thanh âm ngọt ngào: “Nói cái gì? Tiếp tục ?”
Tạ Vân Trì chằm chằm cô thật lâu, hết nửa ngày mới bật .
Dựa lưng ghế, mở miệng chuyện.
Rõ ràng là ngữ khí so với biến hóa, nhưng làm cho dễ dàng , thanh âm của hiện tại mang theo mấy phần sung sướng.
Anh tiếp tục : “Có bên ngoài tặng quà thì cần đưa cho .”
“À.” Kỷ Minh Nguyệt vẻ bừng tỉnh, “ hiểu chuyện” mà duỗi tay, lấy hộp cơm, còn hoảng sợ xin , “Thật ngại quá Tạ tổng, em mới tới nên hiểu quy củ, bây giờ em sẽ mang nó .”
Tạ Vân Trì hai tiếng, chằm chằm Kỷ Minh Nguyệt, cũng ngăn cản động tác của cô: “Mới tới ?”
Kỷ Minh Nguyệt gật gật đầu, bộ dáng giống như một tiểu cô nương khi dễ.
“Sau khi tan làm đến phòng nhân sự nhận lương tháng , đó thể .” Tạ Vân Trì ngữ khí nhàn nhạt, giấu ý thật sâu.
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Hai tay Tạ Vân Trì khoanh ngực, “Hoặc là, em cũng thể theo . Một tháng một trăm vạn.”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt gì.
Sao biến thành kịch bản bá đạo tổng tài .
Tạ Vân Trì vốn là một diễn viên ?