Kỷ Minh Nguyệt gì.
Ai mà em trai cô đột nhiên cái gì, vô duyên vô cớ tới Viễn Thành một chuyến?
Cô lặng im hai giây, cố tỏ bình tĩnh: “Đi Viễn Thành làm gì chứ, cái gì . Hơn nữa, hai ngày tới hẳn là em sẽ nhiều hoạt động lớn đó? Cũng cân nhắc đến chuyện điền nguyện vọng chứ, đừng đùa nữa, chị với rể của em đều bận công việc, chơi với em .”
Kỷ Hoài tựa hồ sớm cô sẽ cái gì, đối đáp trôi chảy: “ , vì chuyện điền nguyện vọng nên em mới đến đại học Viễn Thành xem xét một chuyến. Hai cũng cần theo em, em lớn như , tự , chơi vài ngày em sẽ về.”
“…”
Chúc Cầm ở đây, Kỷ Minh Nguyệt thật sự thể rằng bàn sống ở căn hộ mà Kỷ Phong mua, nếu để Kỷ Phong …
Cô run lẩy bẩy.
Ở bên một tháng, thời gian thật sự đủ, hiện tại thời điểm thích hợp…
Quay qua Tạ Vân Trì xin giúp đỡ, khuyên ngăn Kỷ Hoài, nghĩ rằng, Tạ Vân Trì mà bình tĩnh , lên tiếng: “Không thành vấn đề.”
?
Không thành vấn đề cái đầu .
Tạ Vân Trì cô một chút, đè thấp âm thanh.
“Dù đến tháng chín A Hoài cũng đến đại học Viễn Thành. Không bằng cho thằng bé làm quen , chỉ cần nó gì là .”
Đương nhiên.
Nếu Kỷ Hoài thực sự ý định thì cũng thể .
Tạ Vân Trì vẫn ung dung.
Ăn cơm chiều xong, Kỷ Hoài thu thập đồ đạc, bọn họ trở về Viễn Thành.
Lái xe từ Đoan Thành đến Viễn Thành mất quá nhiều thời gian, Kỷ Hoài xe ngủ một giấc, lúc Kỷ Minh Nguyệt đ.á.n.h thức: “Đến .”
Kỷ Hoài ngáp một cái, xoa mắt, mơ mơ màng màng ngoài cửa xe.
Ba chữ “vịnh Tinh Nguyệt” sáng ngời.
Cậu một , đầu óc thong thả mà khởi động, cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm: “Sao em nhớ là căn hộ mà ba mua cho chị ở vịnh Tinh Nguyệt nhỉ? Tên là…”
Kỷ Hoài còn hết Tạ Vân Trì ngắt lời.
Trong giọng còn mang theo ý : “A Hoài, đây là nhà .”
“À , nhà của rể, trách , trách , bảo em cảm thấy đúng…” Kỷ Hoài ngây ngốc, hơn nửa ngày mới nhớ , “Vậy chị em ở ?”
Tạ Vân Trì giương mi, bộ dáng hiển nhiên, “Đương nhiên là ở cùng .”
Có thể là vì trạng thái của Tạ Vân Trì tự nhiên nên trong lúc nhất thời Kỷ Hoài còn thậm chí cảm thấy lời của rể đạo lý.
Chị đương nhiên ở cùng với rể…
Cái quỷ gì !!!
Chị ở Viễn Thành cũng nhà, bây giờ mới bên một tháng mà ở cùng ?!
Kỷ Minh Nguyệt dùng tay che mặt.
Chỉ Tạ Vân Trì vẫn vân đạm phong khinh như , giống như lời chẳng chuyện gì lớn, chậm rãi an bài: “Chị em ở cùng phòng với , tầng hai còn một phòng, vặn cho em ở. Có cái gì tiện quen thì trực tiếp với là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/phien-ngoai-10-xong-roi-1.html.]
“…”
Kỷ Hoài trợn mắt há mồm.
Mẹ nó.
Cùng ở một mái hiên thì thôi .
Lại còn ngủ chung một phòng?!
Cậu thể tin mà về phía Kỷ Minh Nguyệt, thấy phản ứng của cô thì tuyệt vọng mà hiểu …
Lời Tạ Vân Trì là thật.
Chị của .
Yêu đương một tháng, còn đính hôn, ở chung với bạn trai.
Kỷ Hoài nỗ lực để bản bình tĩnh .
, hiện tại là thế kỷ XXI , chị của cũng còn nhỏ.
Anh rể cũng vô cùng đáng tin, còn cùng thi đại học.
Cũng gặp ba hai bên .
Cho nên, ở chung cũng gì…
Có cái quỷ!!!
Mẹ nó.
Không chính là !
Còn đính hôn ở chung, nhỡ Tạ Vân Trì bội tình bạc nghĩa với chị thì làm ?!
Ai Tạ Vân Trì chỉ ham thể của chị thôi chứ?!
“Em thấy .” Kỷ Hoài giậm chân, lập tức nổi giận.
Cậu đến ở nhà của chị, chứ nhà của Tạ Vân Trì, , ở.
Kỷ Minh Nguyệt giương mi, đang chuẩn cái gì thì Tạ Vân Trì ngăn .
Biểu cảm của Tạ Vân Trì lạnh nhạt, tựa hồ sớm đoán phản ứng của Kỷ Hoài.
Trên mặt thậm chí vẫn còn mang theo ý : “Không ở cũng .”
Kỷ Hoài liếc một cái.
Tạ Vân Trì ôn nhu uy hiếp: “Vậy ở ngoài đường .”
“…”
Đừng là Kỷ Hoài, ngay cả Kỷ Minh Nguyệt cũng hình.
Tạ Vân Trì đầu, như vô ý mà với Kỷ Minh Nguyệt: “ Miêu Miêu, giày thể thao lượng giới hạn mà để cho A Hoài, còn quả bóng rổ chữ ký của các ngôi , với cả cây guitar đặt làm riêng …”
Anh liệt kê một danh sách, ngữ khí lạnh nhạt, giống như là chỉ đang đến mấy thứ củ cải, “…Đều ném , thấy A Hoài cũng .”
Kỷ Hoài: “…”