Không chờ Chúc Cầm tiếp tục , Tạ Vân Trì dùng ngữ khí ấm áp mà lên tiếng, “Quân Diệu mấy năm gần đây vẫn luôn phát triển ở thị trường hải ngoại, lúc con còn nghĩ, nếu như Miêu Miêu về thì con sẽ sang đó.”
Rõ ràng là ngữ khí của bình thản, giống như đang “đồ ăn thật ngon” , nhưng tất cả bàn cơm đều đồng thời ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc mà Tạ Vân Trì.
Chúc Cầm sửng sốt trong lòng.
Không đúng, Tạ Vân Trì , cảm giác giống với kịch bản bà nghĩ trong đầu chứ?
Chẳng lẽ là con gái bà thích mười mấy năm, khi về nước thì theo đuổi ?
“Mẹ, con , chuyện giữa hai bọn con phức tạp, cho nên còn kịp với .”
Kỷ Minh Nguyệt dừng động tác lùa cơm trong bát của , ngẩng đầu với Chúc Cầm.
Kỷ Hoài từ nãy tới giờ vẫn luôn nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại của bản , chỉ ăn cơm trong an tĩnh, bỗng nhiên ngẩng đầu Tạ Vân Trì một cái, càng nghĩ càng cảm thấy cái tên chút quen thuộc.
… Nghĩ , cũng quen mắt.
Cậu nỗ lực nhớ nửa ngày, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, đôi mắt sáng lên, “…”
Mẹ nó, nên gọi là gì đây.
Tạ Vân Trì sự khó xử của Kỷ Hoài, thong dong mà giúp giải quyết vấn đề, “Trước tiên cứ gọi Tạ ca là .”
Sau đổi thành “ rể” cũng muộn.
Kỷ Hoài lặng lẽ tăng thêm 10 điểm cho Tạ Vân Trì.
Cũng quá tinh tế , thật sự là tổng tài của tập đoàn lớn , cảm giác thiết như chứ?
Cậu lời, “Tạ ca, hồi cao trung học thầy Tần Thuấn Tần ?”
Tạ Vân Trì gật gật đầu: “Ừm, là chủ nhiệm lớp 12 của .”
Quả nhiên!
Bảo !
Kỷ Hoài vui vẻ: “Thật đúng là duyên phận, thầy Tần cũng là chủ nhiệm của em. Trách em cảm thấy tên của Tạ ca quen quen, nhiều năm như , thầy Tần vẫn thường xuyên khen với lớp bọn em, thành tích của năm nào cũng đầu, gia cảnh nghèo khó nhưng luôn nỗ lực hướng về phía , cho dù là thường xuyên ngoài làm thêm cũng bao giờ làm chậm trễ chuyện học tập. Lớp em còn mấy nữ sinh tìm kiếm tin tức thi đại học năm đó của , lấy ảnh của về bái thần bái phật để thi .”
Càng Kỷ Hoài càng cảm thấy gì đó đúng.
Gia cảnh nghèo khó?
Thường xuyên ngoài làm thêm?
Kỷ Phong cũng nhịn mà ngẩng đầu, thoáng qua Tạ Vân Trì.
Tạ Vân Trì kiêu ngạo siểm nịnh, “Ừm, lúc ba của bệnh nặng nên thường xuyên ngoài làm thêm phụ giúp gia đình.”
…
Trong một bữa cơm, Kỷ Phong cùng Chúc Cầm hỏi cặn kẽ bộ cuộc đời của Tạ Vân Trì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-99-mua-chuoc-2.html.]
Đặc biệt là khi quá khứ của Tạ Vân Trì, cùng với việc nhóc thích con gái nhà suốt mười mấy năm, vẫn luôn độc mà chờ đợi Miêu Miêu, thái độ của họ đối với thực sự đổi đến nghiêng trời lệch đất.
Nhất là Chúc Cầm.
Bà vốn dĩ là dễ mềm lòng, từ nhỏ gia cảnh , khi gả cho Kỷ Phong thì càng sủng đến mười ngón tay dính nước.
Từ đến nay sợ nhất là thấy mấy chuyện giống như quá khứ của Tạ Vân Trì, làm thêm để kiếm tiền mua t.h.u.ố.c cho ba, đó khi học đại học thì nhớ mãi quên con gái bà, thường xuyên chạy nước ngoài tìm con bé, quả thực kìm nước mắt.
Bà lau nước mắt múc một bát canh cho Tạ Vân Trì, “Vất vả cho con , đúng là đứa trẻ ngoan.”
“Mẹ.” Kỷ Minh Nguyệt vội vàng ngăn cản, “Món canh đó cà rốt, Tạ Vân Trì ăn cà rốt.”
Tạ Vân Trì ôn nhu với cô, gật đầu với Chúc Cầm, “Dì, , con ăn .”
Chúc Cầm lập tức càng thêm quý mến .
Nhìn đứa nhỏ xem, hiểu chuyện dễ mến.
Hơn nữa bà thấy, con gái bà ăn tôm nhưng lười bóc vỏ, một câu cũng , chỉ do dự đĩa tôm một cái, Tạ Vân Trì lập tức hiểu ý con bé, liên tục bóc vỏ, bỏ tôm bát của Miêu Miêu.
Trên mặt còn tỏ bình thường, giống như chuyện đang làm chả gì đáng .
Ngay cả thái độ của Kỷ Phong đối với Tạ Vân Trì cũng đổi ít.
Chủ yếu là ông nghĩ thông suốt .
Dù thì con gái sớm muộn cũng lấy chồng, tên nhóc Tạ Vân Trì thật sự đối xử với con gái ông , cũng yên tâm hơn mấy tên con trai khác.
Chúc Cầm còn gắp đồ ăn cho Tạ Vân Trì: “Tiểu Tạ, nào, ăn nhiều một chút. Xem con gầy kìa, bình thường bận ? Ai nha, Miêu Miêu tính tình , về còn làm phiền con chiếu cố con bé.”
Kỷ Minh Nguyệt: ?
Con thực sự là con ruột của ?
Tạ Vân Trì lắc đầu, , “Không , tính cách Miêu Miêu .”
Kỷ Phong ngầm gật gật đầu.
, con gái của ông mà, tính cách đương nhiên là .
Dù ý như thế nào thì Kỷ Phong vẫn giả bộ khó tính.
Ông ho khan một tiếng, chờ đến khi chú ý tới thì mới nghiêm túc mở miệng:
“Chuyện yêu đương chú phản đối, dù Miêu Miêu cũng thích con. hai nhà chúng đều là danh gia vọng tộc, vì an và danh dự của Miêu Miêu, tuyệt đối sống chung hôn nhân, ?”
════ ⋆★⋆ ════
Tác giả lời :
Kỷ Minh Nguyệt: ? Ba, ba muộn . Đã sớm ở chung .
Tạ Vân Trì: Lấy lòng ba vợ, chỉ tốn thời gian một bữa cơm ^^