Thật vất vả mới thể ôm lấy mười ba năm yêu thầm, Kỷ Minh Nguyệt chỉ cảm thấy nơi an nhất thế giới chính là trong vòng tay của Tạ Vân Trì.
Kỷ Minh Nguyệt nghĩ, cô cứ như mà ăn vạ trong lòng Tạ Vân Trì, mặc kệ trời sụp đất nứt, mặc kệ thương hải tang điền, mặc kệ nghiêng trời lệch đất, cứ như điểm cuối.
(Thương hải tang điền: từ cũ dùng trong văn học chỉ những sự đổi lớn lao như ruộng dâu biến thành biển xanh)
Ba phút , cô phát hiện là điểm cuối.
Bởi vì, ba cô gõ cửa.
Ba của cô, rõ ràng là ở phòng khách yên lòng nên lên tầng gõ cửa.
… Nói thật, Kỷ Minh Nguyệt lớn như , từ đến nay từng thấy Kỷ Phong gõ cửa phòng mạnh tay như .
Cách gõ cửa của cực kỳ cưng chiều con gái luôn luôn nhẹ nhàng, tần suất cũng quá dày, ngữ điệu chậm rãi: “Miêu Miêu, xuống tầng ăn cơm con.”
Hôm nay…
Tiếng gõ cửa vang lên ngừng nghỉ, mạnh đến mức Kỷ Minh Nguyệt còn nghĩ ba cô sắp dỡ cả ngôi nhà .
“Miêu Miêu, lâu lắm đó, mau xuống ăn cơm .”
Kỷ Minh Nguyệt thề, Kỷ Phong từ đến nay bao giờ dùng bộ dáng chuyện với cô.
Trong quá khứ, bất kể cô làm sai cái gì, Chúc Cầm còn kịp mắng cô đến câu thứ hai thì Kỷ Phong ngăn bà , “Đừng mắng Miêu Miêu nữa, Miêu Miêu vui vẻ là , .”
Chúc Cầm chỉ thể oán hận mà để một câu “con hư tại ba”, đó cũng làm gì .
Hôm nay thì ngược .
Kỷ Minh Nguyệt lúc mới nhớ tới hiện tại cô đang ở trong căn hộ của Tạ Vân Trì ở Viễn Thành, mà là nhà của cô, ba cùng em trai còn đang đợi cô xuống tầng ăn cơm.
Cô cứng một chút, bĩu môi, cam tâm tình nguyện mà thoát khỏi vòng tay của Tạ Vân Trì, lau nước mắt mặt, , hổ mà .
Sau đó lên tiếng, “Con ba.”
Rồi Kỷ Minh Nguyệt bình hô hấp, dựng tai mèo ngóng động tĩnh bên ngoài.
Không tiếng bước chân, ba cô hề rời .
Bất đắc dĩ mà thở dài, xem cô ngoài thì Kỷ Phong cũng sẽ .
Kỷ Minh Nguyệt nhận mệnh, chỉ thể xoay .
Chỉ là mới bước một bước, cô nghĩ tới cái gì đó, do dự một chút, đầu với Tạ Vân Trì, “À đúng , kỳ thật ba em đều dễ chịu, họ chỉ là… Nhất thời tiếp thu chuyện , đừng để trong lòng.”
Tạ Vân Trì vân đạm phong khinh, thậm chí còn chẳng để ý Kỷ Minh Nguyệt ướt áo sơ mi của , chỉ điềm đạm gật đầu.
“Ừm, .”
Kỷ Minh Nguyệt yên tâm hơn, đang chuẩn tiếp tục ngoài, thấy thanh âm ung dung của Tạ Vân Trì.
“Miêu Miêu cứ yên tâm, nhất định sẽ nỗ lực lấy lòng ba vợ tương lai.”
“…”
Cô hình tại chỗ, động tác chậm rì mà đầu , Tạ Vân Trì vẫn đang , đôi tai nhịn mà đỏ lên.
Tạ Vân Trì cô, nhướng mày, biểu tình mặt kiểu…
Có vấn đề gì ?
Được , hình như cũng chẳng vấn đề gì cả…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-98-mua-chuoc-1.html.]
Rốt cuộc thì, vị hiện tại là bạn trai cô…
Tưởng tượng như , Kỷ Minh Nguyệt liền cảm thấy trong lò xo, chỉ thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.
Cô thấp giọng ho khan mấy tiếng, giả bộ như cái gì cũng xảy , nhanh chóng đầu bước tiếp.
Nắm lấy tay nắm cửa mà mở , hề bất ngờ, Kỷ Phong đang đen mặt ngoài cửa.
Ông thấy rõ đôi mắt đỏ vì mới của Kỷ Minh Nguyệt, cùng với đôi tai đỏ lên vì cái gì, sắc mặt lập tức khó coi hơn nữa.
rốt cuộc cũng là con gái bảo bối của , Kỷ Phong thật sự thể lời khó , chỉ thể một nữa trừng mắt Tạ Vân Trì ở phía , tức giận xoay xuống tầng.
Đi hai bước, đầu Kỷ Minh Nguyệt, mãi mới hai chữ.
“Ăn cơm.”
Kỷ Minh Nguyệt thật sự nhịn mà thầm trong lòng, cùng với Tạ Vân Trì một một xuống cầu thang, phòng ăn.
Dì giúp việc bận rộn cả ngày, chuẩn một bữa tối đầy phong phú, hơn nữa còn ít món ăn yêu thích của Kỷ Minh Nguyệt.
Vốn dĩ bữa tối linh đình náo nhiệt, nhưng bởi vì biến cố đột nhiên , dẫn tới bầu khí hiện tại trở nên…
Kỳ kỳ quái quái.
Kỷ Hoài trộm liếc mắt Kỷ Minh Nguyệt đang xuống cầu thang, nhịn mà thầm trong lòng, chị của về nhà là để cổ vũ tinh thần cho thi đại học là để tự nhận thức địa vị của trong nhà?
Cậu thật sự quá thảm.
Ngoài dự đoán, nghĩ Chúc Cầm mà mở miệng chào đón Tạ Vân Trì.
“Tiểu Tạ đúng ? Lại đây , chú và dì con thích ăn cái gì, qua đây thì với dì để dì chuẩn .”
Kỷ Phong hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu.
Trách hôm nay khi ông mới gặp Tạ Vân Trì, còn đến chuyện làm ăn mà đối phương khách khí với như , xách theo túi lớn túi nhỏ các loại quà tặng cho ông.
Khi Kỷ Phong hỏi thì Tạ Vân Trì chỉ :
“Mấy cái đều là đặc sản Viễn Thành, thứ quý giá gì, tặng cho Kỷ tổng nếm thử mà thôi.”
Hiện tại nghĩ !
Hoá từ lúc ý !
Chỉ là kịp tỏ thái độ thì Kỷ Phong cảm thấy Chúc Cầm dùng chân đá ông một cái.
Ông ngẩng đầu, phát hiện bản đang Chúc Cầm trừng mắt.
Khó chịu, nhưng cũng chỉ thể miễn cưỡng mở miệng tiếp đón, “Tiểu Tạ , ăn cơm.”
Tạ Vân Trì hề cảm giác ngại ngùng, mặt vẫn mang theo ý , lễ phép thiết, “Cảm ơn chú, dì, con kén ăn, vất vả làm nhiều đồ ăn như để đón tiếp con, con vui vẻ.”
Ăn kín kẽ, Kỷ Phong cũng chỉ cảm thấy thể bắt bẻ điều gì.
Vừa gắp đồ ăn cho vợ, Kỷ Phong liếc liếc Tạ Vân Trì đang cạnh Kỷ Minh Nguyệt, bắt đầu dò hỏi.
“Tiểu Tạ là Viễn Thành ? Vậy quá quen thuộc với Đoan Thành ?”
Tạ Vân Trì ôn hòa mà , “Con lớn lên ở Đoan Thành, là bạn học cao trung của Miêu Miêu, khi học đại học mới rời khỏi Đoan Thành.”
Chúc Cầm hỏi: “Tiểu Tạ cùng Miêu Miêu hẳn là nhiều năm gặp ? Miêu Miêu ở nước ngoài sách nhiều năm như , lúc thiếu chút nữa con bé giáo sư giữ ở nước ngoài về. Giáo sư của con bé ở nước ngoài sẽ cơ hội phát triển hơn, nhưng Miêu Miêu về nhà nên mới trở .”
Tạ Vân Trì gật gật đầu, “Vâng, con .”