Tạ Vân Trì giật , trong lúc nhất thời thật sự nghĩ cô cho xem cái gì.
“Trước khi xem cái , em xin vì hai ngày nay tránh mặt , thực xin .”
Tạ Vân Trì lắc lắc đầu, vẫn tuyệt đối bao dung cô.
Đại hội thể thao ngày đó là do quá vội vàng cho nên mới thổ lộ với Kỷ Minh Nguyệt tình huống như .
Kỷ Minh Nguyệt tránh né một đoạn thời gian cũng là điều sớm dự đoán .
Mà hôm nay, cô đột nhiên đồng ý lời tỏ tình của , mới thực sự là kinh hỷ ngoài ý đối với .
Kỷ Minh Nguyệt hít sâu một , mới tiếp tục : “Kỳ thật hai ngày ở Mỹ, khi làm thực nghiệm xong thì em ngoài dạo. Sau đó gặp Lora.”
Sắc mặt của Tạ Vân Trì khẽ biến đổi.
“ , Tạ Vân Trì, hôm đó em đăng nhập email mà em dùng hồi cao trung, thấy những bức thư gửi cho em suốt mười năm qua. Em hết , từng bức thư một.”
Tạ Vân Trì giương mắt, “Em hết .”
Kỷ Minh Nguyệt hiệu cho Tạ Vân Trì im lặng, rũ rũ mắt: “Anh em .”
Trong phòng lặng im hai giây, cô mới tiếp tục ,
“Vừa em những cái đó với , cũng là bởi vì em làm cho cảm động nên mới đồng ý ở bên .” Kỷ Minh Nguyệt , “Mà là…”
Cô mở cái hộp , đưa phía , trịnh trọng mà đặt ở mặt Tạ Vân Trì.
“Tạ Vân Trì, em thích , mười ba năm.”
Tạ Vân Trì còn chằm chằm cái hộp, đột nhiên ngẩng đầu lên, ngơ ngẩn mà Kỷ Minh Nguyệt.
Kỷ Minh Nguyệt mím môi, “Anh cũng cảm thấy ngoài ý đúng . Kỳ thật em cũng , khi em những chuyện , em thậm chí còn cho rằng hồi cao trung từng để ý đến em.”
“Tạ Vân Trì, từ hồi cao trung em thích . Khi còn học cao trung, mỗi năm đến sinh nhật , bánh kem trong hộc bàn của đều là em để . Em bắt đầu nghiêm túc học tập là bởi vì ; khi tiệc nghiệp kết thúc, em vội vàng xuất ngoại cũng là vì ; mười năm nay em liều mạng mà nghiên cứu khoa học, cũng là vì .”
“Tất cả thứ, bao gồm những chuyện , cùng những biến hóa của em mấy năm nay, đều liên quan đến .”
“Em thích , mười ba năm.”
Cô dừng một chút, lau nước mắt, lấy những hồi ức từ trong hộp , đưa từng cái cho Tạ Vân Trì xem.
“Phó Tư Viễn ảnh của bảng vàng biến mất, là do em trộm.”
“Sách toán dùng xong bỏ , là em nhặt về.”
“Bông hoa hồng mà em mua ở chỗ làm công, đều làm thành tiêu bản, một cánh hoa cũng hề mất.”
“Anh xem, thậm chí còn bức thư tình em tính tặng cho buổi tiệc nghiệp tối hôm đó.”
Nói xong, Kỷ Minh Nguyệt run run ngón tay, mở bức thư tình sớm ố vàng , bắt đầu cho Tạ Vân Trì .
“Tạ Vân Trì,
Mong thật khỏe mạnh khi bức thư .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-97-thu-tinh-2.html.]
Có lẽ , nhưng chắc hẳn cũng từng qua tên ? Tôi tên là Kỷ Minh Nguyệt.
, chính là cái mà thành tích chẳng gì, hiện tại vẫn bằng , nhưng hẳn là vẫn thể thi cùng một thành phố với , là Kỷ Minh Nguyệt.
Kỳ thật thuộc lòng bức thư , còn tính cho , nhưng vì chuyện thổ lộ trực tiếp với thật sự là làm quá căng thẳng, căng thẳng đến mức cảm thấy bất kỳ thời điểm nào cũng thể mất khả năng giao tiếp.
Tôi bận, nhiều công việc làm, cho nên tại mở đầu của bức thư tình dài , với chuyện quan trọng nhất.
Tạ Vân Trì, thật sự thích …”
Chỉ mới đến đây, Kỷ Minh Nguyệt liền cảm giác chính cùng bức thư tình bảo quản một cách hảo Tạ Vân Trì dùng bộ sức lực mà ôm trong lòng.
Những giọt nước mắt đều khống chế nữa, cô nhắm mắt thì tất cả đều rơi .
Cô rốt cuộc cũng nhịn nữa.
Cô từng cho rằng trong suốt mười năm , cô thật sự nhớ tới Tạ Vân Trì.
sự yêu thích của thiếu nữ, ngay từ thuở ban đầu, sớm khảm tận xương cốt.
Khi đó mới nước ngoài, ở góc đường nơi đất khách quê , từng dòng qua .
Lúc Kỷ Minh Nguyệt nghĩ, cô đến chỗ ?
Người ở đây, mắt xanh tóc vàng, thứ ngôn ngữ cô thuộc, vội vội vàng vàng lướt qua đời cô.
Không ai giống .
Suốt mười năm , mỗi về nước cô đều dám nhất trung Đoan Thành.
Nơi đó quá nhiều hồi ức, thậm chí mỗi góc đều từng chứng kiến tình cảm yêu thầm ngây ngô của cô.
Khi học ở Mỹ, cô luôn cố tình làm bản cực kỳ bận rộn, ngay cả giáo sư cũng , lâu ông thấy nào cố gắng nỗ lực như Kỷ Minh Nguyệt.
Kỷ Minh Nguyệt cũng làm chính bản căng thẳng như thế, chỉ là, dường như chỉ dành mỗi phút mỗi giây việc thực nghiệm, mới thể nghĩ tới Tạ Vân Trì.
mà, Kỷ Minh Nguyệt những năm gần đây luôn tự chủ mà suy nghĩ, thiếu niên thanh tuấn ưu tú khi qua tuổi trưởng thành, sẽ càng khiến thể rời mắt .
Nhìn , thật sự là như .
Thiếu niên mà cô yêu mến trưởng thành như thế . Dù là mười năm, một vạn năm...
Cô thể bận đến mức quên tất cả thứ.
Duy chỉ tương tư là quên.
Cô nhắm chặt mắt, giọng nghẹn ngào khó mà rõ.
Tạ Vân Trì từng chữ.
“Tạ Vân Trì, em thực sự thích .”
“Tạ Vân Trì, lâu gặp.”