Mặc dù vô cùng dùng danh từ kỳ quái để hình dung Thái hậu đại nhân nhà , nhưng…
Kỷ Minh Nguyệt phát hiện, Chúc Cầm thật sự nghiêm túc cố tiếp khách.
Mới chăm sóc từ đầu đến chân ở spa xong, Kỷ Minh Nguyệt cốp xe đầy ắp túi to túi nhỏ, Chúc Cầm vui vẻ bảo tài xế lái xe đến salon tóc.
Trầm mặc lâu.
Cô thật sự nhịn .
“Mẹ, kiếp là bà chủ lầu xanh ?”
“Bang” một tiếng, Kỷ Minh Nguyệt quả nhiên ăn đánh.
Sau khi đ.á.n.h thì cô thành thật mà ngậm miệng , ở một góc xe, dám lời nào.
Mẹ đ.á.n.h đau quá, huhuhu, cô ngay là con ruột mà.
Chúc Cầm : “Miêu Miêu, cho con , nhưng khách của ba con hiếm khi mới tới nhà, hôm nay con ở nhà ?”
Kỷ Minh Nguyệt dám lời nào, yên lặng gật đầu.
Chúc Cầm tận tình khuyên bảo: “Tháng ba con mới về nước, chỉ ở nhà mấy hôm, kỳ nghỉ cũng về hai ngày vội vàng , con thích ở nhà ?”
Kỷ Minh Nguyệt dám lời nào, yên lặng lắc đầu.
Chúc Cầm ân cần: “Tối nay con cứ chuyện với khách, thấy gần đây tâm tình của con lắm, hôm nay coi như ngoài giải sầu, ?”
Kỷ Minh Nguyệt vẫn gì, yên lặng đồng ý.
“Vậy vì cái gì mà tâm tình của con ?”
Kỷ Minh Nguyệt nữa dám…
?
Cô đột nhiên ngẩng đầu, về phía .
“Yêu đương? Giận bạn trai ?”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt nghẹn lời, phủ nhận, “Không , , đừng nghĩ nhiều.”
Vậy là đúng .
“Tên nhóc tên là Tạ Vân Trì?”
“…”
Quả nhiên, một chút cũng sai.
Chúc Cầm hiểu rõ mà gật gật đầu, vỗ vỗ vai Kỷ Minh Nguyệt, “Miêu Miêu, con yêu đương, nhưng con chịu ủy khuất. Hôm nay ba con với , vị khách tối nay tới trẻ tuổi tuấn tú, ngoan ngoãn lịch sự, thế lực cũng lớn, tối nay con tâm sự với cho , ?”
Thật là, đừng ngày nào cũng đặt hết tâm tư lên Tạ Vân Trì nữa.
Con gái cưng của bà từ hồi cao trung thương nọ, đến giờ là mười ba năm , vẫn còn nhớ mãi quên chứ?
Kỷ Minh Nguyệt sửng sốt một chút, lập tức hiểu .
Hoá hôm nay cô cố gắng như , là tối nay biến thành buổi xem mắt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-94-ban-trai-1.html.]
Não bộ thật sự xử lý nổi…
hiện tại bộ tâm tư của Kỷ Minh Nguyệt đều đặt ở chỗ Tạ Vân Trì, chỉ ăn cho xong bữa cơm ngày mai lập tức về Viễn Thành.
Nói đến cũng thật buồn bực.
Hôm nay bởi vì về Viễn Thành nên cô gọi cho Tạ Vân Trì, nhưng hề máy.
Gọi điện thoại cho thư ký Phương, mà .
Thư ký Phương chỉ , Tạ tổng công tác , khả năng là đang ở máy bay, cho nên mở máy.
Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy kỳ lạ…
Sao Tạ Vân Trì ngoài ?
Hiện tại cô chỉ thể chờ đến ngày mai để về Viễn Thành.
Ôi, tại mèo thể mọc cánh chứ.
***
Ở bên ngoài bận rộn cả ngày, Chúc Cẩm chỉnh sửa từ đầu tới chân, Kỷ Minh Nguyệt chỉ cảm thấy mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác.
Không vì cái gì, cô mơ hồ hiểu Ngưu Lang Chức Nữ tâm tình như thế nào khi Vương mẫu nương nương ngăn cản hai đến với .
Tới gần chạng vạng mới về đến nhà, Kỷ Minh Nguyệt cầm theo đồ đạc cùng tạo hình mới lên tầng.
Chúc Cầm bếp xem dì giúp việc chuẩn xong , gân cổ với Kỷ Minh Nguyệt, “Miêu Miêu, lát nữa khách tới sẽ bảo Kỷ Hoài gọi con xuống, nhớ xuống nhanh đấy!”
Kỷ Minh Nguyệt bất lực lên tiếng, đó đóng cửa phòng .
Cô ghế, thở dài.
Ngồi dậy, Kỷ Minh Nguyệt kéo ngăn kéo bên cạnh, thật cẩn thận mà lấy cái hộp .
Hôm qua cùng ngoài ăn cơm, Thư Diệu : “Miêu Miêu, mười năm , khi vội vàng xuất ngoại, giao cái hộp cho , ném nó . Lúc cửa hải quan, còn quên đầu nó cuối.”
“Kỳ thật lúc nghĩ, nếu về yêu đương , thật sự quên tình cảm yêu thầm đó, sẽ ném nó ; còn nếu khi về nước mà vẫn lẻ loi một , chỉ thể rằng, căn bản quên , sẽ giao cái hộp cho .”
“Cậu xem , cũng mười năm .”
, mười năm .
Mười năm cô cảm thấy cái hộp chứa đựng hồi ức thanh xuân của cô, chỉ cần giao nó cho Thư Diệu, cô sẽ quên tất cả.
hai ngày nay cô lục tung cả phòng mới phát hiện, hồi ức liên quan tới Tạ Vân Trì tuyệt đối chỉ cái .
Bông hoa mà Tạ Vân Trì là “mua một tặng một” cô làm thành tiêu bản, bài thi vật lý mà Tạ Vân Trì chữa cho cô, ảnh chụp khối ngày nghiệp cô cắt để ghép hai cạnh …
Rất nhiều thứ, rải rác ở mỗi một góc trong phòng, ở giá sách, trong tủ quần áo, thậm chí là trong túi áo đồng phục cao trung.
Chắp nối từng kẽ hở trong sinh hoạt của cô.
Kỷ Minh Nguyệt tìm tất cả những thứ , coi như trân bảo mà bỏ trong hộp.
Đang tỉ mỉ cái hộp , Kỷ Minh Nguyệt liền tiếng gõ cửa phòng , đó thanh âm của Kỷ Hoài truyền đến.
“Chị, khách tới , gọi chị xuống.”
Kỷ Minh Nguyệt trả lời, đó cẩn thận bỏ cái hộp ngăn kéo.