Trời Sinh Thích Em - Chương 69: Bị sốt (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:45:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả Tạ Vân Trì sức lực, dựa cửa tủ lạnh, cong eo.

Kỷ Minh Nguyệt tùy tiện đặt chai nước lạnh sang một bên, đang chuẩn tìm t.h.u.ố.c thì thấy chân Tạ Vân Trì run lên một chút, dường như sắp .

Không kịp suy nghĩ, cô nhanh chóng chạy qua cầm lấy tay Tạ Vân Trì, đỡ lấy .

“Tôi đỡ về phòng nghỉ ngơi, tìm cái gì thì , tìm cho.”

Trực tiếp như mà chạm Tạ Vân Trì, Kỷ Minh Nguyệt càng nhiệt độ làm cho kinh ngạc.

Sao nóng như

Vừa đỡ Tạ Vân Trì về phòng, Kỷ Minh Nguyệt nhíu chặt mi hỏi...

“Cậu sốt bao nhiêu độ?”

Tạ Vân Trì vẫn biểu tình gì: “Ba mươi chín độ ba.”

Anh chỉ cảm thấy huyệt thái dương đau, nóng đến mức tỉnh ngủ, đôi mắt cực kỳ mơ hồ.

Anh thậm chí trong lúc nhất thời phân rõ hiện tại là thực tại trong mơ.

Kỷ Minh Nguyệt đưa Tạ Vân Trì phòng, để dựa đầu giường, hỏi , “Trong nhà t.h.u.ố.c hạ sốt ?”

Tạ Vân Trì sức lực mà lắc lắc đầu: “Nhiều năm sốt.”

Cái thói hư tật gì thế !

Không sốt thì cũng t.h.u.ố.c dự phòng chứ, bằng giống như hôm nay, nhỡ tối nay cô trở về, Tạ Vân Trì sẽ xảy chuyện !

Mấy lời trong bụng, khi thấy trạng thái của Tạ Vân Trì, nuốt hết .

Cô nhận mệnh mà thở dài, nỗ lực nhớ một chút, đôi mắt đột nhiên sáng lên.

Nghĩ tới khi cô đến đây, Chúc Cầm để một hộp t.h.u.ố.c trong vali của cô, bên trong hẳn là t.h.u.ố.c hạ sốt.

Cô dùng nhiệt kế kiểm tra nhiệt độ cơ thể của Tạ Vân Trì, đó ngoài, cầm một cái khăn nhúng nước đá, rót một cốc nước, phòng .

Đắp cái khăn lên trán Tạ Vân Trì, quên dặn dò, “Cảm thấy lạnh thì với .”

Đặt cốc nước lên tủ đầu giường, đó nữa chạy chậm lên tầng, kéo vali từ trong tủ đồ , bắt đầu lục tung lên tìm t.h.u.ố.c hạ sốt.

Rốt cuộc là ở cùng của hộp t.h.u.ố.c một hộp t.h.u.ố.c hạ sốt, Kỷ Minh Nguyệt nhẹ nhàng thở , nhanh chóng chạy xuống tầng, phòng Tạ Vân Trì.

Đưa t.h.u.ố.c hạ sốt và cốc nước cho , Kỷ Minh Nguyệt Tạ Vân Trì đang nhắm hai mắt, nhắc nhở , “Uống t.h.u.ố.c .”

Tạ Vân Trì mở mắt , chằm chằm cô, đến mức Kỷ Minh Nguyệt cũng chẳng thể hiểu nổi.

Có thể là bởi vì sốt, đôi mắt Tạ Vân Trì so với ngày thường trong hơn ít, sáng như trời.

Đến tận khi cô sắp còn tự nhiên, Tạ Vân Trì rốt cuộc cũng gật gật đầu, “Ừm” một tiếng.

Kỷ Minh Nguyệt lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một , đang chuẩn xoay ngoài, dừng một chút, đầu .

Do dự hai giây, “Cậu ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c , uống hai viên.”

Tạ Vân Trì bệnh, so với dáng vẻ vân đạm phong khinh thường ngày, quả thực là hai khác .

Nghe lời vô cùng, Kỷ Minh Nguyệt cái gì cái đấy, Kỷ Minh Nguyệt uống thuốc, Tạ Vân Trì liền ngoan ngoãn gật đầu.

… Hiểu chuyện đến mức làm khác đau lòng.

Kỷ Minh Nguyệt trong lúc nhất thời chút nên cái gì, cô mím môi, ngoài.

Đi xem tủ lạnh còn đá .

Chờ cô cầm mấy cái túi chườm đá trở về, phát hiện Tạ Vân Trì...

Còn đang cúi đầu, tựa hồ là nghiên cứu t.h.u.ố.c trong tay, tay còn run rẩy mà cầm cốc nước.

Rất rõ ràng, vẫn uống thuốc.

Kỷ Minh Nguyệt nhướng mày: “Sao còn uống thuốc?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-69-bi-sot-1.html.]

Tạ Vân Trì ngẩng đầu cô, dường như sợ cô tức giận, con xưa nay luôn mang theo ý mặt, lúc qua vài phần ủy khuất.

Não càng lúc càng thanh tỉnh, ý nghĩ duy nhất trong đầu là lời Kỷ Minh Nguyệt, thể làm cô tức giận.

Tạ Vân Trì run run mà cầm hộp t.h.u.ố.c giải thích, “Cái … Hình như hết hạn sử dụng .”

Anh dừng một chút, chằm chằm Kỷ Minh Nguyệt, mím môi, “Cậu đừng nóng giận, uống ngay.”

Vừa , Tạ Vân Trì mà thật sự ý định lấy hai viên t.h.u.ố.c .

Kỷ Minh Nguyệt “A” một tiếng, vội vàng bước qua, buông túi chườm đá trong tay , lấy t.h.u.ố.c từ tay .

“Hết hạn còn uống?”

Cô nhíu chặt mày, tìm kiếm hạn sử dụng bao bì.

Đã hết hạn từ năm .

Nhà bọn họ rốt cuộc là vì cái gì giữ một hộp t.h.u.ố.c hạ sốt hết hạn hai năm, vì cái gì mà đặt một hộp t.h.u.ố.c hết hạn hai năm trong vali của con gái?

Kỷ Minh Nguyệt trong lúc nhất thời thực sự nghĩ .

...

Nhưn mà hiện tại, quan trọng nhất vẫn là bệnh tình của Tạ Vân Trì.

Cô lấy cái khăn trán Tạ Vân Trì , bằng túi chườm đá, khi đỡ xuống, đặt thêm một túi tay .

Lại nữa đo nhiệt độ, ba mươi chín độ mốt.

Cô nghĩ nghĩ, “Dưới tầng hình như tiệm t.h.u.ố.c mở 24 giờ, mua ít thuốc, chờ một chút.”

Đang chuẩn , cảm thấy nọ kéo góc áo.

Kỷ Minh Nguyệt bất đắc dĩ mà đầu , thấp giọng trấn an , “Tôi thực sự nhanh sẽ về, uống thuốc, sốt cao như .”

Tạ Vân Trì chằm chằm cô, lời nào, cũng buông tay.

… Giống một đứa trẻ cố chấp.

Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy lúc mà giảng đạo lý với thì tác dụng.

xổm xuống.

Đôi mắt của Tạ Vân Trì cũng di chuyển theo cô, chỉ chằm chằm cô, chớp mắt.

Giống như một bông hoa hướng dương, chỉ đuổi theo mặt trời của .

Kỷ Minh Nguyệt thở dài.

Cô cảm thấy kiên nhẫn cả đời cũng sắp dùng hết .

“Cậu uống thuốc, hết sốt thì làm ?”

Tạ Vân Trì vẫn lời nào, chỉ mím môi, mặt nữa lộ vẻ ủy khuất.

… Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy lẽ bản quá mềm lòng.

Mẹ nó, thấy Tạ Vân Trì như , ai thể chịu chứ.

Một giây khi lý trí đầu hàng, cô mở to mắt, cảm thấy bản thể tiếp tục tốn thời gian như thế , nhanh thì về nhanh.

Sau đó, Kỷ Minh Nguyệt cảm giác góc áo của nắm chặt thêm.

Tạ Vân Trì mở miệng.

Trong thanh âm mang theo mấy phần khẩn cầu, mu bàn tay bởi vì dùng sức mà hiện gân xanh.

“… Cậu đừng .”

 

Loading...