Buổi sáng hôm Kỷ Minh Nguyệt công việc gì, cho nên cô ngủ đến gần giữa trưa mới tỉnh.
Lúc mở mắt là 11 giờ, cô xoa xoa mắt, cầm lấy điện thoại.
Vừa mở khóa thấy một đống thông báo tin nhắn Wechat.
Có tin nhắn của nhóm chat phòng thí nghiệm, Kỷ Minh Nguyệt tùy tiện ấn xem, phát hiện bọn họ đều đang điên cường thảo luận về bữa ăn hôm qua.
Kỷ Minh Nguyệt mờ mịt một chút, buồn bực mà nghĩ bọn họ quên cô cũng ở trong nhóm .
… Bằng thể thảo luận về cô kiêng nể gì như ?
Cũng tin nhắn của nhóm [Bốn một mèo], hơn 99 tin nhắn, trong đó còn tag tên cô.
Cô ấm , tin nhắn nhanh mà bay đến chỗ cô tag.
Bùi Hiến: [Miêu Miêu @Moon, ngày đến Viễn Thành công tác, nhớ thu xếp chút thời gian cùng ăn cơm chiều.]
Thiệu Trạch Vũ: [Ái chà, Hiến ca thật lợi hại.]
Hạ Doanh: [Hiến ca, nhớ xem thử tiến độ của Miêu Miêu và Tạ nam thần, trở về kể cho bọn !]
Thư Diệu: [Tiến độ? Ôi, thì thể tiến độ gì chứ, … Không .]
“…”
Kỷ Minh Nguyệt cảm khái thứ một nghìn, mấy cái lịch sử trò chuyện của nhóm hề dinh dưỡng.
Cô chậm rãi vươn ngón trỏ, trả lời tin nhắn của Bùi Hiến.
Moon: [Thu xếp thời gian cũng , mời ăn.]
Bùi Hiến: [?]
Bùi Hiến: [Miêu Miêu? Câu mà cũng ? [mỉm .jpg].]
Moon: [Hết cách , đảm bảo thiết lập đại tiểu thư phá sản, ngàn vạn thể OOC.]
Đắc ý mà trả lời tin nhắn xong, Kỷ Minh Nguyệt rời khỏi giao diện nhóm chat, trả lời tin nhắn của một khác.
Vào lúc sáng sớm, Hướng Ấu nhắn tin cho cô nhiều.
Hướng Ấu: [Mẹ nó, Miêu Miêu!]
Hướng Ấu: [Mình hình như Bạch Đào sắp rời tổ hạng mục của chúng ?]
Hướng Ấu: [Là thật giả thế, nếu là thật sẽ vui c.h.ế.t mất!]
Kỷ Minh Nguyệt sửng sốt.
… Cô nghĩ tin tức lan nhanh như , rõ ràng là Tạ Vân Trì chỉ mới với Thời Đức Vĩnh tối hôm qua.
Nhớ tới khi trở chung cư đêm qua, Tạ Vân Trì nhận điện thoại của Thời Đức Vĩnh.
Kỷ Minh Nguyệt trả lời tin nhắn.
Moon: [Ừm, cuối tháng .]
Hướng Ấu: [!!! Thật quá]
Hướng Ấu: [À đúng, như là cô vẫn sẽ đến đại hội thể thao , vẫn còn gặp cô ?]
Hướng Ấu: [Huhuhu.]
Kỷ Minh Nguyệt bật , duỗi .
Cho nên Thời Đức Vĩnh thỏa hiệp với Tạ Vân Trì .
Kỳ thật mà , dựa theo hiểu của cô về Tạ Vân Trì, cho dù Thời Đức Vĩnh đồng ý, Tạ Vân Trì cũng sẽ để Bạch Đào tiếp tục ở hạng mục M-1.
, thể giải quyết trong hòa bình thì vẫn vui vẻ hơn.
Tuy rằng bởi vì chuyện , Thời Đức Vĩnh cùng Thẩm Chi sẽ thích cô.
Đang ở trong đầu nghĩ đông nghĩ tây, Kỷ Minh Nguyệt liền thấy cửa phòng của gõ.
Tạ Vân Trì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-67-nho-em-1.html.]
Hình như đây là đầu Tạ Vân Trì gõ cửa phòng cô…
Đi dép lê , Kỷ Minh Nguyệt chạy mở cửa.
Quả nhiên là Tạ Vân Trì.
Anh cái áo hôm qua , mặc một cái sơ mi trắng.
Cả chỉnh tề, giống như ngoài.
… Trừ mấy cái túi to túi nhỏ trong tay.
Kỷ Minh Nguyệt liếc mắt một cái liền nhận , đây là đống đồ mà hôm qua cô và Thời Thần mua.
Hình như là cô để quên trong cốp xe…
“Đồ của .” Tạ Vân Trì đưa cho cô.
Kỷ Minh Nguyệt cảm ơn, nhận lấy.
“Mua ít nhỉ.”
Còn , hơn nữa là dùng tiền của .
Kỷ Minh Nguyệt Tạ Vân Trì hai tiếng, tiếp mà chuyển đề tài, “Cậu ngoài ?”
Tạ Vân Trì gật gật đầu: “Ừm, nên là tự lo bữa trưa.”
Kỷ Minh Nguyệt đồng ý.
… Đột nhiên cảm thấy gì đó đúng lắm.
Cái kiểu nam nhan ngoài, dặn dò nữ nhân ở nhà tự lo bữa trưa.
Nghĩ như thế nào cũng thấy giống một cặp vợ chồng kết hôn?
Tạ Vân Trì : “Tôi về tham gia tiệc gia đình.”
… Kỳ thật cũng cần rõ với như
Não của Kỷ Minh Nguyệt suy nghĩ như chạy qua chạy đầy vui sướng.
***
Thời gia cũng là một gia tộc hề nhỏ, cho nên vẫn luôn tổ chức tiệc gia đình theo truyền thống.
Thời Đức Vĩnh là con trai cả, hai em trai và một em gái.
Mà thời gian tổ chức tiệc là ba tháng một , về cơ bản là trong Thời gia đều tham gia.
Lần đúng lúc nghỉ Tiết Thanh Minh, cho nên tham gia so với bình thường nhiều hơn một chút, tổ chức cũng long trọng hơn.
Tạ Vân Trì lái xe đến cửa nhà, xuống xe thấy Thời Thần đang chờ .
Hôm nay Thời Thần cũng cố ý trang điểm một chút, còn ăn mặc , thấy Tạ Vân Trì thì lập tực vẫy vẫy tay.
Trong tay Tạ Vân Trì còn cầm áo khoác, chút kỳ quái: “Làm ?”
“Đừng nữa.” Thời Thần chẹp miệng, “Cô ở đó thao thao bất tuyệt, em nên chạy đây chờ .”
Có điều nghĩ , Thời Thần vui vẻ, “Hehe, đợi lát nữa , cô nhất định sẽ chuyển lực chú ý lên . Để em nghĩ…”
“Vân Trì, con cũng già đầu , đừng đặt bộ tâm tư lên công việc như .” Thời Thần bắt đầu bắt chước ngữ khí của cô , “Ba con mấy năm nay thể , còn đang chờ ôm cháu trai đó.”
Tạ Vân Trì chậm rãi gật gật đầu, đó hỏi một câu: “Cháu gái ?”
?
Thời Thần sửng sốt một chút, lập tức ý thức chuyện gì, kinh hỷ vô cùng, “Anh! Vậy là tiến tới !”
Tạ Vân Trì khẽ : “Chắc .”
Ánh mắt của Thời Thần sáng lên.
Cô quá hiểu Tạ Vân Trì, xưa nay mấy lời tự mãn.
Cho nên “chắc ”, thì đó là chắc chắn 100%!