Tạ Vân Trì trầm mặc thật lâu.
Kỷ Minh Nguyệt cũng nữa, tựa hồ là đang chờ câu trả lời.
Cô thật sự hiểu, Tạ Vân Trì săn sóc bao dung, nay từng làm ai thất vọng.
Dựa cái gì, từ lúc còn nhỏ, đến khi thành một thiếu niên hiểu chuyện, thậm chí cho tới bây giờ, xung quanh đều yêu cầu cảm thông cho tất cả chứ?
Cái công bằng với một chút nào.
Rất lâu , Tạ Vân Trì mới : “Hình như cũng quá dễ dàng.”
“ oán giận, khổ sở cùng ủy khuất cũng đổi cái gì.” Anh tiếp tục , “Cho nên bằng nỗ lực một chút, vui vẻ một chút.”
Kỷ Minh Nguyệt trong lúc nhất thời gì.
… Cũng chỉ Tạ Vân Trì mới thể lời .
Cô nhớ tới, thời cao trung, đầu tiên một cảnh tượng làm cô động tâm.
Lúc khi Tạ Vân Trì làm thêm ở cửa hàng hoa, cô luôn vô tình chú ý tới .
Bởi vì mặt Tạ Vân Trì luôn là nụ tươi sáng, sạch sẽ mà ấm áp.
trừ cái đó , cũng cảm xúc gì khác.
Cho đến khi một , Kỷ Minh Nguyệt Tạ Vân Trì từ cửa hàng bán hoa , đó dùng tiền lương nhận , thực vui vẻ mà mua một phần cơm hộp.
Cô nhớ rõ giá của hộp cơm , 8 tệ, thể là bởi vì mới lương, Tạ Vân Trì còn mua thêm một phần thịt, đắt hơn 3 tệ so với bình thường.
Lúc cô suy nghĩ, vì mua thêm một phần thịt mà vui vẻ đến mức , rõ ràng là thức ăn mỗi ngày của cô đều phong phú hơn thế nhiều.
Vừa lúc Tạ Vân Trì cũng về trường, Kỷ Minh Nguyệt liền theo phía .
Nhìn thiếu niên vẫn luôn trầm tĩnh trọng , trong tay cầm theo một phần cơm hộp, vui vẻ đến nỗi thỉnh thoảng đá một viên đá nhỏ bên đường.
Lại tùy tiện đá một cái lon, giây tiếp theo giống như ý thức bản làm sai, vẻ mặt hổ thẹn mà chạy chậm qua, nhặt cái lon bỏ thùng rác.
Kỷ Minh Nguyệt theo phía , thật sự nhịn mà bật .
Cô cảm thấy thật sự quá thú vị.
Rõ ràng từ đến nay đều trầm bình tĩnh, bây giờ bộ dáng như thế , thực ngoài ý , sinh động.
Rồi đó, Kỷ Minh Nguyệt theo Tạ Vân Trì đến cầu vượt, Tạ Vân Trì bỗng ngừng , đó xổm xuống.
Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy kỳ quái, tinh tế qua mới phát hiện…
Tạ Vân Trì đang xổm mặt một ăn xin.
Kỳ thật cái cầu vượt thường xuyên ăn xin.
Nếu trong tay tiền lẻ, Kỷ Minh Nguyệt sẽ tùy tiện cho họ, nhưng cũng sẽ chú ý quá nhiều.
Tạ Vân Trì xổm mặt ăn xin một lát, Kỷ Minh Nguyệt cách khá xa, rõ bọn họ cái gì.
Đợi trong chốc lát, khi chút mất kiên nhẫn, cô lắc lắc đầu tính về trường .
… Giây tiếp theo, Kỷ Minh Nguyệt thấy Tạ Vân Trì thẳng lên, xoay về phía .
Trong lúc nhất thời chút khó hiểu, nghiêm túc xem mới phát hiện…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-61-hen-ho-1.html.]
Anh đưa phần cơm hộp vất vả mới mua cho ăn xin .
Sự chấn động , cho đến tận khi Kỷ Minh Nguyệt du học nước ngoài, sinh hoạt xa nhà, những ngôn ngữ tiếng đẻ, những đủ loại màu tóc màu da qua đời , vẫn thể nhớ rõ.
Chẳng sợ hiện tại cảnh vật sớm đổi dời, cô nhớ rõ như cũ, ngay cả những chi tiết nhỏ như ngày hôm đó Tạ Vân Trì đôi giày màu gì cũng còn nhớ.
Lúc cô suy nghĩ, một thể vì phần cơm hộp tám tệ mà tung tăng nhảy nhót, dễ như trở bàn tay mà đem sự vui sướng của chuyển cho khác.
Cô hiểu.
cần hiểu thì cô cũng cứ như mà động tâm.
Cô Tạ Vân Trì xuống cầu, mua hai cái bánh bao của một bán hàng rong bên đường, để ở trong tay, đó tiếp tục đến trường.
Cô Tạ Vân Trì lễ phép mà ôn hòa chào hỏi những quen , hề ý định che hai cái bánh bao, giống như làm như cũng chả ý nghĩa gì.
Cô Tạ Vân Trì trở về lớp, cầm một quyển sách, ở một góc bên ngoài phòng học, gặm bánh bao trong tay sách.
…
Lúc Kỷ Minh Nguyệt thấy nhiều điều, tất cả đều vượt xa nhận thức và năng lực lý giải của cô.
, Kỷ Minh Nguyệt đó mới phát hiện, hẳn là vì đời một kiểu …
Trời sinh ôn nhu.
Giống như hiện tại đang ở mặt cô.
Mười năm đổi nhiều thứ, ngay cả bản cô cũng sớm khác lúc học cao trung.
giống như chỉ , trải qua tang thương vẫn thể như cũ.
“Không quá dễ dàng.”
“Cho nên bằng nỗ lực một chút, vui vẻ một chút.”
… Giống như một tên ngốc.
Sao thể lời chứ.
Kỷ Minh Nguyệt há miệng thở dốc, cái gì, nhưng một câu cũng thể .
Cô nhẹ nhàng hít một , cuống quít đầu, đôi mắt ướt át, trong lòng là trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Sau khi cảm xúc bình phục một chút, Kỷ Minh Nguyệt vẫn đầu , cô ngọn đèn đường ngoài cửa sổ, hỏi, “Dù cho cả đời gọi ba ruột của là chú cũng vui vẻ ?”
Tạ Vân Trì dường như hề cảm thấy ngoài ý khi Kỷ Minh Nguyệt chuyện , dù thì nay cũng ý định giấu giếm cô.
Hơn nữa cô thông minh như , nhất định thể đoán .
Anh vân đạm phong khinh: “Cậu còn nhớ với , cùng Thần Thần là em ruột khác cha khác ?”
“Ừm.”
Kỷ Minh Nguyệt đương nhiên nhớ rõ, lúc cô cái “ em ruột khác cha khác ” làm cho mơ hồ lâu, suy đoán như thế nào cũng hiểu quan hệ giữa và Thời Thần.
“Đối với mà , ba qua đời năm lớp 12 .” Tạ Vân Trì ngừng , “Cho nên cũng đơn thuần là quan tâm đến cảm xúc của Thần Thần, chú Thời chính là chú của .”
Kỷ Minh Nguyệt ngẩn .
Cô nghiêng đầu, biểu tình của Tạ Vân Trì, ý thức …