Kỷ Minh Nguyệt: “?”
Tạ Vân Trì còn thực thẹn với lương tâm, tựa hồ một chút cũng cảm thấy điều gì kỳ quái: “Làm ?”
“Xin .” Kỷ Minh Nguyệt tức giận, “Tôi hứng thú với tỷ luyến.”
Tạ Vân Trì “bừng tỉnh”, thành ý xin : “Ngại quá, là hiểu lầm .”
Anh , “Không bằng để bồi tội, sáng mai làm bữa sáng cho ăn.”
Đôi mắt Kỷ Minh Nguyệt sáng ngời.
Hai bọn họ hiện tại ăn ý, mỗi làm bữa sáng một ngày.
Nếu Tạ Vân Trì về Thời gia, bữa sáng hôm Kỷ Minh Nguyệt sẽ ngoài tùy tiện ăn chút gì đó.
… khẳng định là ngon bằng đồ Tạ Vân Trì làm.
Nghe như , Kỷ Minh Nguyệt vui vẻ trong lòng, lập tức gật đầu, còn nhân tiện khen ngợi: “Tạ thật là thâm minh đại nghĩa.”
Tạ Vân Trì tựa hồ như hưởng thụ, chút để ý mà chuyển đề tài, “Sao mấy năm nay yêu đương?”
“...” Kỷ Minh Nguyệt chỉ cảm thấy lộp độp trong lòng, trái tim nặng nề mà đập, trong lúc nhất thời cảm giác thể mở miệng.
Hơn nửa ngày, cô mới làm như thèm để ý, vặn chai nước uống một ngụm, “Đương nhiên là thích hợp.”
“Thích hợp?”
Kỷ Minh Nguyệt còn mở miệng chuông điện thoại vang lên.
Là Kỷ Hoài.
Cô nhấc máy, trong tay cầm chai nước tiện lắm, lười mang tai , nghĩ cũng nghĩ mà dứt khoát mở loa ngoài.
“Chị?”
Kỷ Minh Nguyệt lười nhác mà “Ừm”.
“Hôm nay trường học yêu cầu điền nguyện vọng tạm thời, chị xem em nên điền cái gì?” Kỷ Hoài tựa hồ chút rối rắm.
Kỷ Minh Nguyệt uống miếng nước, trả lời, “Nguyện vọng tạm thời thôi mà, điền cái gì chả .”
Kỷ Hoài : “Kỳ thật em chút điền đại học Viễn Thành.”
“Phụt…”
Kỷ Minh Nguyệt thiếu chút nữa phun nước .
Cô vội vàng rút khăn giấy, lau miệng, kinh ngạc: “Em cái gì? Đại học Viễn Thành?”
Đại học Viễn Thành thực sự là trường , nhưng Kỷ Minh Nguyệt vẫn cảm thấy…
Thực khiếp sợ.
“ .” Kỷ Hoài dường như còn vui vẻ, “Đến lúc đó em ở chỗ của chị nhé? Em ở ký túc xá, hoặc là ngày thường ở ký túc xá, cuối tuần đến chỗ chị chơi cũng .”
… Tính toán quá nhỉ.
Kỷ Minh Nguyệt còn , Kỷ Hoài tiếp tục : “À đúng , em hỏi chị tìm hình mẫu lý tưởng ?”
Kỷ Minh Nguyệt giật thót.
Kỷ Hoài còn quên bổ sung, “Chính là mà chị lúc , thể thấp hơn 1m8, gầy nhưng thể yếu, trai, thích sách, thành tích , tính cách ôn nhu, hiện tại cũng là tổng tài của tập đoàn lớn, tìm ?”
…
Kỷ Minh Nguyệt lập tức tắt điện thoại.
Trong xe an tĩnh, trầm mặc, quỷ dị, …
Làm hoảng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-55-lo-tay-1.html.]
Tạ Vân Trì lái xe thâm sâu liếc Kỷ Minh Nguyệt.
Cô vội ngừng: “Cậu đừng hiểu lầm, trẻ con bậy thôi…”
Tạ Vân Trì gằn từng chữ một, lặp : “Hình, mẫu, lý, tưởng?”
“Thì là mấy cái hình mẫu mà đứa con gái nào cũng mơ đến đó, ôn nhu ưu tú cao phú soái.” Kỷ Minh Nguyệt bắt đầu bậy bạ, “Cậu đừng nghĩ nhiều… Tôi thật đó, đừng quá tự luyến.”
Tạ Vân Trì chút hoang mang, cũng phản ứng gì lớn với hai chữ “tự luyến” , thậm chí còn ung dung mà hỏi : “Tôi cái nào phù hợp ?”
“...”
Kỷ Minh Nguyệt trầm mặc.
Mẹ nó thì cái nào phù hợp chứ.
Cái căn bản là trong lúc vô tình miêu tả mà!
Tạ Vân Trì nữa thâm ý mà cô: “Kỷ tiểu thư gì?”
“...” Kỷ Minh Nguyệt hít sâu một , giãy giụa một phen, “Cậu tin , nếu tâm tư gì đó với , hiện tại vẫn thể an ?”
Tạ Vân Trì nhíu nhíu mày, “Còn chuẩn bá vương ngạnh thượng cung?”
(Bá vương ngạnh thượng cung: dùng để thế thế cho hai từ “cưỡng gian”)
“...”
Kỷ Minh Nguyệt đóng cửa hệ thống ngôn ngữ cùng hệ thống thính lực, hơn nữa còn tính toán tuyệt giao với Tạ Vân Trì.
…
Sau khi về nhà, chuyện đầu tiên Kỷ Minh Nguyệt làm là gọi điện thoại cho Kỷ Hoài, mắng một trận.
Kỷ Hoài ngáp, thỉnh thoảng đầu bên còn thể thấy tiếng đầu bút ma sát với giấy, thậm chí đang mặc kệ đời mà làm đề.
… Hiển nhiên là quen Kỷ Minh Nguyệt mắng.
Hơn nửa ngày, chờ Kỷ Minh Nguyệt mắng mệt, Kỷ Hoài ngừng nhai kẹo cao su, lật mấy tờ đề, lãnh đạm mà , “Chị, chị cũng đừng quên, lúc đó là chính chị như , hiện tại còn trách em?”
“…”
Kỷ Hoài đổi tư thế, chữ “bài làm”, đột nhiên nghĩ tới cái gì, đôi mắt lóe sáng, “Sao chị thẹn quá hóa giận như ? Không là tìm thật chứ?”
Cậu dừng một chút, tiếp tục đoán, “Nói chừng còn đương sự thấy, đúng ?”
“…”
Kỷ Hoài nhạt một tiếng, “Được lắm nha chị, dùng cách của mấy nữ sinh thích tiểu thuyết, gọi là cái gì nhỉ? Vốn tưởng rằng là nhân vật nguyên sang, kết quả nó là nguyên hình?”
Kỷ Minh Nguyệt lặng im hai giây, : “Kỷ Hoài, nữ sinh trong lớp với em, ở trong tiểu thuyết quá nhiều sẽ sống qua nổi chương hai ?”
?
Tháng tư ở phương nam ấm áp, nhưng Kỷ Hoài rùng một cái.
Kỷ Minh Nguyệt tiếp tục uy hiếp, “Em cứ chờ đó mà làm phù dâu cho chị .”
Nói xong, Kỷ Minh Nguyệt tắt điện thoại.
Kỷ Minh Nguyệt vô cùng vui vẻ, lăn lăn giường, vùi đầu gối.
… Sau đó đầu óc cũng thanh tỉnh.
Mẹ nó, câu “Em cứ chờ đó mà làm phù dâu cho chị ” như thế nào cũng giống cô chuẩn kết hôn?
mà sự thật là, cô còn độc .
Vui sướng hôm nay dừng ở đây.