Hướng Ấu lập tức kích động, bỏ qua ánh mắt của mấy kẻ ngốc xung quanh, : “Thật đúng dịp, nhà hàng gần đường Hoa Minh! Tạ tổng, Miêu… Phó tổ trưởng hôm nay lái xe tới, xe của bọn chỉ sợ đủ chỗ, là đưa phó tổ trưởng một đoạn ?”
Kỷ Minh Nguyệt đột nhiên điểm danh: ?
Không , như thế nào đột nhiên yêu cầu Tạ Vân Trì tiện đường đưa cô chứ?
Hơn nữa mặc kệ như thế nào cũng cảm thấy…
“Không đủ chỗ” của Hướng Ấu là nhảm.
Quả nhiên, căn bản cần cô mở miệng, Tang Tu Viễn ở bên cạnh kéo tay Hướng Ấu: “Không cần làm phiền Tạ tổng, hôm nay tổ trưởng lái xe…”
Hướng Ấu nhanh tay che miệng Tang Tu Viễn.
Gương mặt trắng nõn của Tang Tu Viễn lập tức phiếm hồng.
Anh gỡ tay Hướng Ấu, trong thanh âm còn mang theo bất mãn cùng chút hương vị khác khó mà phát hiện: “Cậu làm gì ?!”
Hướng Ấu để ý đến , về phía Tạ Vân Trì mà : “Tạ tổng, cảm thấy thế nào?”
Mấy còn tuy rằng chuyện, nhưng đều dùng ánh mắt “ điên ” Hướng Ấu.
Tạ tổng là ai chứ?
Là ôn nhu, là ấm áp, là mà thoạt đều nghĩ dễ gần, nhưng nghĩa thực sự là một dễ tiếp cận!
Dùng một lý do sứt mẻ như để Tạ tổng đưa phó tổ trưởng , trừ phi Tạ tổng đổi tính mới thể đồng ý.
“Được.”
Thấy …
?
Mọi đồng loạt đầu, về phía Tạ Vân Trì.
Tạ Vân Trì thản nhiên, hề để ý đến ánh mắt chăm chú của , nhàn nhạt mà đầu về phía Kỷ Minh Nguyệt.
Ngữ khí của vẫn gợn sóng, giống như chuyện đáng để nhắc tới.
“Đi thôi.”
…
Mọi đều choáng váng.
Cho đến khi Kỷ Minh Nguyệt ôm đầu vội vàng thu thập đồ đạc, theo Tạ Vân Trì ngoài, phòng họp vẫn ở trong trạng thái tĩnh lặng.
Hơn nửa ngày, Trương Gia Vinh mới âm trầm hỏi: “Vừa … Là ảo giác đúng ?”
Đàm Trinh gật gật đầu, âm trầm kém: “Tôi cảm thấy đúng .”
Chỉ Hướng Ấu là tủm tỉm, mặt tràn ngập vui sướng.
Cô mà!
Mấy phàm nhân thể hiểu chứ!
Không cô giúp đỡ Tạ tổng như , Tạ tổng thăng chức tăng lương cho cô đây, hehehe.
Nghĩ vẫn thấy vui vẻ.
…
Tục ngữ đúng, lạ quen.
Cũng như , Kỷ · quen thói · Minh Nguyệt thuần thục mà xuống ghế phụ, Tạ Vân Trì chầm chậm khởi động xe, nhẹ nhàng cảm ơn.
Tạ Vân Trì tùy ý mà lên tiếng, tựa hồ như để trong lòng.
Kỷ Minh Nguyệt thở dài một : “Vừa nhắn tin cho , mà tới là Hướng Ấu.”
“Ừm, .”
Đã , và lẽ cô hiểu nhầm gì đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-48-tien-duong-2.html.]
, hiểu lầm cũng .
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Đã mà đồng ý với !
Dường như hiểu ý của Kỷ Minh Nguyệt, Tạ Vân Trì liếc cô một cái: “Hay là chút lưu tình mà từ chối, khiến bọn họ cho rằng ý với , mà khinh thường ?”
“…”
Nghĩ đến cảnh tượng , Kỷ Minh Nguyệt ngậm miệng, im lặng tại chỗ.
Trong xe yên tĩnh trở .
Không như thế nào, Kỷ Minh Nguyệt bỗng nhớ tới lúc nghỉ giữa giờ, Bạch Đào theo sát Tạ Vân Trì ngoài.
Cô dừng một chút, giống như để ý: “ , lúc nghỉ giữa giờ ngoài lâu như , gặp ai ?”
“Ừm.” Xe rời khỏi gara, Tạ Vân Trì tựa hồ như vô tình nhiều lời, “Một Phật độ nổi.”
?
Người Phật độ nổi?
Vẻ mặt của Kỷ Minh Nguyệt mờ mịt, Tạ Vân Trì vẻ giải thích cho cô lắm, dứt khoát mở Wechat tìm Thư Diệu.
Moon: [“Người Phật độ nổi” là gì?]
Thư Diệu đang làm gì, trả lời.
Kỷ Minh Nguyệt cũng vội, mở game chơi.
Chơi thuận lợi, đồng đội phối hợp . Một ván kết thúc, Kỷ Minh Nguyệt thỏa mãn mà ấn tắt điện thoại.
Vừa mới tắt, màn hình sáng lên.
Tuyệt thể tả: [Đồ ngu.]
Moon: […]
Moon:[Mẹ nó, chỉ hỏi một vấn đề thôi , giải thích thì thôi, cũng thể mắng chứ!]
Tuyệt thể tả: [?]
Tuyệt thể tả: [Mình là, “Phật độ nổi đồ ngu”.]
Kỷ Minh Nguyệt sửng sốt một chút, nhịn mà bật , dừng một chút, chỉ cảm thấy bản chọc mà vì , bắt đầu .
Tạ Vân Trì lái xe đầu Kỷ Minh Nguyệt như động kinh.
Thật lâu , Tạ Vân Trì quan tâm hỏi: “Cần đưa tới bệnh viện ?”
Kỷ Minh Nguyệt liên tục xua tay, đến chịu nổi, hơn nửa ngày mới bình tĩnh .
Kết quả cô định mở miệng chuyện, bắt đầu : “Hôm nay rốt cuộc là đụng trúng nào , thật hiếm khi khiến lời như .”
Tạ Vân Trì dừng một chút, đ.á.n.h giá Kỷ Minh Nguyệt một .
… Cho nên, cô vì cái mà thành bộ dáng như ?
Anh lắc lắc đầu, thật sự cảm thấy bản hiểu nổi lý do của Kỷ Minh Nguyệt.
Lặng im vài giây, Tạ Vân Trì yên lặng mà chuyển đề tài: “Tiết Thanh Minh, Thần Thần về nhà một chuyến.”
Tiết Thanh Minh?
Kỷ Minh Nguyệt nghiêng nghiêng đầu, tính thời gian, ý thực kỳ nghỉ Thanh Minh sắp tới.
Tạ Vân Trì : “Vẫn cảm ơn lúc giúp em gái .”
Chuyện bao lâu chứ, Kỷ Minh Nguyệt cũng quên .
Cô phất phất tay, ý bảo cần nhắc .
“Lại , em gái mời ăn bữa cơm, ?”