Một chi tiết mà đây cô thể xâu chuỗi , lúc trở nên rõ ràng.
Năm lớp 11 nhận một bức thư tình, chữ giống của nữ hài tử.
Thời Thần thời cao trung Tạ Vân Trì tập chữ bằng tay trái.
Bức thư đầu tiên mà Tạ Vân Trì gửi cho cô ở trong email, rằng từng gửi cho cô một bức thư tình.
Khi đó Kỷ Minh Nguyệt chỉ nghĩ rằng là vì một nguyên nhân nào đó mà nhận bức thư , thậm chí còn kịp hỏi Tạ Vân Trì xem trong thư tình đó cái gì.
Hiện tại…
“Alo? Miêu Miêu?”
Mãi thấy Kỷ Minh Nguyệt đáp , Bùi Hiến chút kỳ quái mà điện thoại, cuộc gọi vẫn còn.
Tín hiệu của cô ?
Lúc Kỷ Minh Nguyệt mới hồi phục tinh thần.
Cô trầm mặc hai giây, chút gấp gáp mà hỏi: “Chuyển phát nhanh gửi cho sắp tới ?”
“Hẳn là hôm nay sẽ đến nơi, dù thì Đoan Thành cũng gần Viễn Thành, gửi từ hôm .” Bùi Hiến thấy ngữ khí của Kỷ Minh Nguyệt, mơ hồ phát hiện gì đó, “Bức thư tình vấn đề gì ?”
Kỷ Minh Nguyệt nhắm mắt.
“Bức thư tình đó…” Giọng của cô chút nôn nao, “Có lẽ thật sự là nữ sinh , mà là… Tạ Vân Trì .”
Bùi Hiến sửng sốt.
Thật lâu , mới dám tin mà hỏi , “Cậu cái gì?”
Kỷ Minh Nguyệt khổ.
“Bùi Hiến, hiểu tâm tình của lúc ? Mình từng cho rằng, cùng bởi vì đủ loại nguyên nhân mà bỏ lỡ nên mới nhận tình cảm của . Mình còn tưởng rằng, căn bản nhận thư tình của .”
“ bây giờ phát hiện…”
“Là bởi vì quá ngốc.”
Ngốc thể chấp nhận.
Bùi Hiến theo bản năng an ủi cô, nhất thời cái gì.
Cuối cùng thở dài, : “Miêu Miêu, thật sự thích .”
“Cho nên, hai nhất định hạnh phúc.”
***
Đến chạng vạng Kỷ Minh Nguyệt mới nhận chuyển phát nhanh của Bùi Hiến.
Tạ Vân Trì còn về, cô ôm hộp đồ lên tầng, phòng.
Thời điểm dùng kéo mở hộp , tay Kỷ Minh Nguyệt còn đang run.
Thần kinh cô căng chặt, run rẩy mà đổ hết đồ xuống thảm, tìm kiếm trong một đống đồ ăn vặt.
Cho đến khi chạm bức thư tình, mới như ấn nút tạm dừng.
Kỷ Minh Nguyệt chậm rãi cầm bức thư lên.
Màu xanh nhạt, dù qua nhiều năm nhưng vẫn sạch sẽ.
Bùi Hiến giữ cẩn thận.
Chữ , khác với kiểu chữ mạnh mẽ xưa nay của Tạ Vân Trì.
Trên bao thư …
“Gửi Kỷ Minh Nguyệt”
Trong lúc nhất thời, Kỷ Minh Nguyệt còn dám lấy lá thư xem.
Ngồi ở thảm, cô chậm rãi rút lá thư .
“Kỷ Minh Nguyệt,
Giáng Sinh an lành, hôm nay tặng thư tình thì sẽ chúc phúc.
Cho nên thử một …”
Kỷ Minh Nguyệt nhanh như gió, nhưng một chữ cũng bỏ qua.
Ánh mắt của cô dừng lâu những dòng chữ đó.
“Nếu trả lời , mặc kệ là từ chối đồng ý, cũng sẽ tặng một bông hoa hồng. Giống bông hoa hồng trong [Hoàng T.ử Bé].”
(Hoàng T.ử Bé: xuất bản năm 1943, là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn và phi công Pháp Antoine de Saint-Exupéry)
“Cho nên, mong liếc mắt một cái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-130-ket-cuc-2.html.]
Kỷ Minh Nguyệt vì cái gì, trong đầu đột nhiên nhớ tới một thứ.
Cô nhanh chóng lên, đặt bức thư lên bàn, quan tâm cái gì mà chạy xuống tầng.
Thư phòng vẫn khóa.
Kỷ Minh Nguyệt chạy nhanh, nhưng cũng giống như khi đối mặt với bức thư, khi đến nơi thì cô như mất hết dũng khí.
Cô hít sâu vài , mới đẩy cửa phòng, tới bàn làm việc.
Mật mã ngăn kéo vẫn giống như , bao giờ đổi.
101325.
Khóa mật mã mở, cô chậm rãi kéo ngăn kéo .
Cái hộp nhung vẫn ở đó. Lần cô thấy, chỉ là mở xem.
Kỷ Minh Nguyệt khi đó chỉ nghĩ là nhẫn hoặc trang sức, nhưng hiện tại…
Cô lấy cái hộp, mở .
Một cái khung pha lê nhỏ, bên trong là bông hoa hồng bằng nỉ.
Mười mấy năm trôi qua, nó vẫn như ban đầu, thể nó chủ nhân chăm sóc thế nào.
Ngay cả khung pha lê cũng sạch sẽ sáng bóng.
Chỉ như tưởng tượng đôi tay đẽ cầm cái khung pha lê như thế nào, tinh tế mà lau chùi, quý trọng mà đặt trong cái hộp .
trong hộp, trừ cái khung còn một tấm thiệp.
Chữ bên giống y hệt ở bức thư tình , chứng thực suy đoán trong lòng Kỷ Minh Nguyệt.
Tạ Vân Trì cái gì cũng .
Tình yêu cùng lưu luyến, đặt bộ trong lòng.
Anh …
“Kỷ Minh Nguyệt, rốt cuộc em cũng thấy.”
Kỷ Minh Nguyệt lập tức thành tiếng.
Thời gian giống như dừng ngay lúc .
Cho đến khi Kỷ Minh Nguyệt cảm giác rơi một vòng tay ấm áp thì màn đêm cũng buông xuống, ánh đèn rực rỡ chiếu rọi con đường.
Cảnh đêm thành phố vẫn như .
Cô rốt cuộc cũng ý thức bản trong thư phòng bao lâu.
Giọng cũng khàn : “Tạ, Tạ Vân Trì, về …”
Tạ Vân Trì cũng trả lời cô, chỉ cúi đầu hôn Kỷ Minh Nguyệt.
Hôn đôi môi của cô, hôn đôi mắt của cô, hôn hàng nước mắt đang chảy dài má.
Anh hỏi gì, mặc kệ là Kỷ Minh Nguyệt làm thế nào mà phát hiện, Kỷ Minh Nguyệt đang suy nghĩ cái gì, là Kỷ Minh Nguyệt đối với bức thư tình cảm giác như thế nào.
Anh đều hỏi.
Anh vẫn như một, dành sự bao dung vô hạn cho cô, lúc nào cũng sẵn sàng dâng hiến trái tim chân thành, tùy cô quyết định.
Cô yêu cũng , yêu cũng .
Cái mà Tạ Vân Trì khao khát, chỉ là một cái liếc mắt của Kỷ Minh Nguyệt.
mà xem …
Cái mà , sớm vượt xa khát vọng cả ngàn vạn .
Ánh trăng của , rốt cuộc cũng trong lòng .
Tạ Vân Trì đặt bông hoa hồng tay cô, giúp cô lau nước mắt, lặp từng chữ tấm thiệp.
“Kỷ Minh Nguyệt, rốt cuộc em cũng thấy.”
Nữ hài t.ử hai mắt đẫm lệ, ngẩng đầu .
Mãi mãi ôn nhu.
Thấy …
Cho dù thế sự xoay chuyển, ngân hà vô định, gió mưa bão táp.
Thời gian qua lâu…
Tình yêu vẫn còn đó.
~ CHÍNH VĂN HOÀN ~