Cho đến khi lên xe, Kỷ Minh Nguyệt vẫn ngừng .
Tiện đường đưa Hướng Ấu đến trạm tàu điện ngầm, cho nên Hướng Ấu cùng ghế xe Tạ Vân Trì.
Lúc , Hướng Ấu cũng đang ôm bụng mà ngừng.
Cô dùng ngón tay gạt nước mắt, cả bắt đầu run lên.
“Mẹ nó, biểu tình của xanh quá buồn , cô thật sự nghĩ Tạ tổng đang đợi cô , hahaha.”
Hướng Ấu còn dứt lời thì Kỷ Minh Nguyệt hồi tưởng cảnh tượng , bắt đầu chung với Hướng Ấu.
Tạ Vân Trì khởi động xe nghiêng đầu Kỷ Minh Nguyệt ghế phụ tự nhiên, cũng nhịn mà cong khóe môi.
Thật đúng là giống trẻ con.
Hướng Ấu còn ngừng bắt chước biểu tình của Tằng Nghênh Hạ: “Vừa cô kỹ, Miêu Miêu, , khi với cô Tạ tổng là bạn trai , sắc mặt cô còn đen hơn than, kết quả khi Tạ tổng theo đuổi mười ba năm thì… Hahaha…”
Cô còn nửa, chỉ thể .
Bả vai Kỷ Minh Nguyệt cũng run lên vì quá nhiều.
Hướng Ấu thật vất vả mới nhịn , còn quên giơ ngón tay cái về phía Tạ Vân Trì: “Lợi hại, quả nhiên vẫn là Tạ tổng lợi hại, chuẩn xác nhắm điểm chí mạng của xanh, đả kích cô chệch một ly nào. Có điều, câu theo đuổi Miêu Miêu mười ba năm của Tạ tổng, thật đúng là mà đổi sắc mặt, hổ là Tạ tổng, tố chất tâm lý quá mạnh mẽ.”
Tạ Vân Trì nhàn nhạt : “Ừm, tố chất tâm lý mạnh, mà đó là sự thật.”
“…”
Hướng Ấu còn nghiêng ngả đột nhiên im bặt.
Cô ngay ngắn, vẻ mặt khiếp sợ cùng kinh ngạc mà về phía Kỷ Minh Nguyệt, chứng thực: “Thật ?”
Kỷ Minh Nguyệt chẹp miệng, chuyện, chỉ gật gật đầu.
“… Mẹ nó.”
Fan CP ngây .
Hai ở chỗ cần di chuyển, lấy… À , dọn Cục Dân Chính đến đây.
…
Khoảng cách đến trạm tàu điện ngầm cũng quá xa.
Kỷ Minh Nguyệt liên tục hỏi Hướng Ấu cần đưa cô về tận nhà , Hướng Ấu đang cả ngây ngốc, thấy Kỷ Minh Nguyệt hỏi thì chỉ lắc đầu cự tuyệt: “Không cần cần.”
Kỷ Minh Nguyệt thấy trạng thái của Hướng Ấu vẻ lắm, chút lo lắng: “Thật sự cần ?”
“Không cần!” Hướng Ấu chắc như đinh đóng cột, “Ai cũng thể quấy rầy CP của yêu đương, bản cũng !”
“…”
Cái quỷ gì .
Sau khi theo Hướng Ấu trạm tàu điện ngầm, Tạ Vân Trì mới khởi động xe, tính toán đến siêu thị mua đồ ăn về nhà nấu lẩu.
Kỷ Minh Nguyệt xoa ngón tay của chính , cả biếng nhác mà dựa ghế.
Bắt đầu tính sổ với Tạ Vân Trì.
… Tuy rằng biểu hiện của Tạ Vân Trì mặt Tằng Nghênh Hạ , nhưng mà, cái cần thì vẫn tính sổ.
“Tạ Vân Trì, buổi tiệc nghiệp tối đó, lúc em bên ngoài chờ , em gặp Tằng Nghênh Hạ ?”
Tạ Vân Trì chút ngoài ý : “Vậy ?”
Kỷ Minh Nguyệt lên tiếng: “Cậu còn với em mấy câu. Nói là…”
Dừng một chút, Kỷ Minh Nguyệt tỏ mệt mỏi, “Câu ‘hẹn gặp ở buổi tiệc mừng nghiệp’ mà cho em, lưu bút của bạn học nào cũng .”
“Két” một tiếng, Tạ Vân Trì đột nhiên phanh gấp, xe dừng ở ven đường.
Kỷ Minh Nguyệt hoảng sợ, vội vàng đầu , phát hiện Tạ Vân Trì luôn mang theo ý mặt, giờ phút mây đen giăng đầy đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-118-khong-du-1.html.]
“Em cái gì?”
Kỷ Minh Nguyệt nữa.
Cô rõ, Tạ Vân Trì rành mạch những gì cô .
“Cho nên năm đó, em là bởi vì câu đó của , mới cho rằng chút ý tứ gì với em ?”
Kỷ Minh Nguyệt rốt cuộc cũng gật gật đầu.
Sắc mặt của Tạ Vân Trì khó coi.
Anh vẫn luôn cho rằng, năm đó bọn họ bỏ lỡ , đơn giản là do trời xui đất khiến.
Cho đến tận hôm nay mới phát hiện, thì còn một ít nguyên do bên trong.
Kỷ Minh Nguyệt lặng im vài giây mới nghiêng , nhẹ nhàng ôm Tạ Vân Trì mà an ủi.
“Đã qua lâu như , cần nghĩ nhiều.”
Cô , “Ít nhất hiện tại chúng bên .”
Tạ Vân Trì thấy rõ sự lo lắng trong mắt của nữ hài tử, rốt cuộc cũng làm cô nghĩ nhiều, duỗi tay xoa đầu cô, gật gật đầu.
Chỉ là trong lòng vẫn vài phần so đo.
Tằng Nghênh Hạ …
Hừm.
Chuyện bỏ lỡ nhiều năm cách nào đổi, nhưng khiến Tạ Vân Trì khó chịu nhất chính là…
Anh thậm chí dám nghĩ, một nữ hài t.ử kiêu ngạo như , thấy Tằng Nghênh Hạ rằng lưu bút của câu , cô cần tự đa tình, suy nghĩ gì.
Có khổ sở, đau lòng, …
Muốn từ bỏ.
Người nâng niu trong lòng bàn tay, cô mất một chút sự vô tư tùy ý nào, bởi vì một câu của mà âm thầm đau lòng lâu như .
Anh chỉ tưởng tượng như liền tức giận đến nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, gân xanh nổi lên.
Kỷ Minh Nguyệt nhiều năm về vẫn nguyện ý mở lòng với .
Trong mắt Tạ Vân Trì hiện vài phần gió lốc.
Kỷ Minh Nguyệt trấn an bĩu môi: “Hơn nữa, Tằng Nghênh Hạ còn với em là mấy các còn thường xuyên tụ tập, ít nhất một năm một .”
Tạ Vân Trì kiềm chế sự tức giận trong lòng, mặt hiện ý như bình thường, cô, ngữ khí đầy trêu chọc: “Nghe như bé mèo nhà đang ghen tị nhỉ?”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt trầm mặc hai giây, cảm thấy vấn đề khiến bản nên trả lời như thế nào.
Tạ Vân Trì cho cô cơ hội chuyện, dùng đôi mắt trong trẻo chằm chằm cô, làm Kỷ Minh Nguyệt chút tự nhiên.
Tạ Vân Trì , đôi mắt càng cưỡng .
Ngay lúc , đôi mắt như sáng thêm vài phần, giống như trời, rực rỡ lung linh, làm Kỷ Minh Nguyệt trong lúc nhất thời dám thẳng.
“Nếu bé mèo nhà ghen thì vui.” Ngữ khí của Tạ Vân Trì vui vẻ, “ mà, còn xin một cơ hội giải thích.”
Kỷ Minh Nguyệt khẽ hừ một tiếng, cũng lời nào, biểu tình thì đang thúc giục tiếp.
Nhìn bộ dáng kiêu ngạo , đáng yêu đến mức như một cái lông vũ chạm trái tim Tạ Vân Trì, ngứa ngáy cùng rung động.
Thậm chí làm cứ như mà ôm cô trong lòng, hôn đến địa lão thiên hoang, đến tận cùng thế giới.
(Địa lão thiên hoang: thời gian dài đằng đẵng, lâu như trời đất)
Tạ Vân Trì rốt cuộc vẫn áp chế ý nghĩ trong lòng, gật đầu : “Thật sự là thỉnh thoảng họp lớp.”
Kỷ Minh Nguyệt .