Kỷ Minh Nguyệt thật sự , nó rốt cuộc là như thế nào mà từ nụ hôn đầu biến thành câu chuyện văn phòng play .
mà, cô cũng lười bác bỏ tin đồn.
Chủ yếu là với loại sự tình , chẳng những cách nào bác bỏ, hơn nữa dù thì tuyệt đối cũng tin.
mà.
Nhóm chat của tổ hạng mục M-1 lúc cực kỳ náo nhiệt.
Hướng Ấu: [!!! Chúc mừng Miêu Miêu! Chúc mừng Tạ tổng! Hehehe, tuy rằng Tạ tổng ở trong nhóm nhưng vẫn chúc mừng một câu.]
Trương Gia Vinh: [Mình cũng thấy ~ Chúc tình sẽ trở thành quyến thuộc.]
Kha Nguyên: [Phó tổ trưởng thật trâu bò!]
Tang Tu Viễn: [Có cảm giác chuyện sắp tới .]
Kỷ Minh Nguyệt: ???
Mẹ nó, rốt cuộc mấy nghĩ cái gì thế?
Hiện tại Kỷ Minh Nguyệt thậm chí còn cảm thấy, bên trong Quân Diệu khả năng là tồn tại một tổ chức ngầm mà cô , bằng vì cái gì mà cô cảm thấy hôm nay đều truyền tai mấy tin đồn kỳ kỳ quái quái, mà chỉ cô là gì cả?
… cô nghĩ nghĩ , hẳn là trong tổ chức ngầm đó cũng chỉ bát quái về cô cùng Tạ Vân Trì…
Vậy, gì thì cứ gì .
, lòng hiếu kỳ cùng hiếu học cần quá mạnh mẽ làm gì.
***
Tuy rằng với Tạ Vân Trì là “ lẽ sẽ ngủ sớm một chút”, nhưng khi chuyện điện thoại với Thư Diệu xong, Kỷ Minh Nguyệt giường ngừng trằn trọc, ý định ngủ.
Bình thường cô đều ngủ sớm, nhưng hôm nay, dù như thế nào cũng ngủ .
Trong đầu ngừng lặp lặp cảnh hôn môi với Tạ Vân Trì trong văn phòng, càng nghĩ trái tim càng đập nhanh, đó còn buồn ngủ chút nào nữa.
Đến cuối cùng, Kỷ Minh Nguyệt dứt khoát nhận mệnh mà lên, khoác cái áo chuẩn ban công hóng gió.
Vừa mới đến hành lang, Kỷ Minh Nguyệt thấy cửa căn hộ vang lên âm thanh “cành cạch”, tay nắm cửa chuyển động, ngay đó cửa đẩy .
Tạ Vân Trì .
Anh mặc một cái sơmi màu xanh nhạt, áo vest vắt cánh tay, cả toát khí lạnh.
Đi cửa, Tạ Vân Trì đổi giày kéo lỏng cà vạt, trong phòng khách.
Như thể thần giao cách cảm, bỗng dưng ngẩng đầu, bắt gặp Kỷ Minh Nguyệt đang ở cầu thang tầng hai đây.
Kỷ Minh Nguyệt trốn tránh kịp, cứ như rơi con ngươi trong trẻo của , tránh cũng .
Tạ Vân Trì động tác gì khác, tiếp tục về phía , cởi cà vạt, mở hai cái cúc áo sơmi.
Anh ngửa cổ, xương quai xanh quyến rũ lộ , cái cổ dài cũng vô cùng mắt.
Không vì Kỷ Minh Nguyệt một cảm giác kỳ quái, c.ắ.n nơi đó một cái, lưu chút dấu vết.
Cô nuốt nước bọt.
Hai gì một lúc lâu.
Tạ Vân Trì tới giữa phòng khách, còn đang cô, cũng hỏi cô ở đó, vì còn ngủ, chỉ là giơ túi giấy trong tay cho cô , khuôn mặt tươi hỏi.
“Muốn cùng ăn bữa khuya ?”
… Thật mà , Kỷ Minh Nguyệt rốt cuộc là do sức hấp dẫn của đồ ăn là Tạ Vân Trì cực kỳ mắt mà xuống tầng.
Dù chờ đến khi cô hồi phục tinh thần, cô bàn ăn, Tạ Vân Trì lấy đồ ăn trong túi giấy đặt lên bàn.
“Tuy rằng em thích ăn ngọt, nhưng dù cũng là buổi tối, chỉ mua một ít mì cùng xiên nướng.”
Kỷ Minh Nguyệt chỉ lo chằm chằm Tạ Vân Trì lúc đóng lúc mở miệng, đến nỗi rốt cuộc là cái gì…
Cô thật sự .
Tạ Vân Trì đặt cái đĩa mặt cô, ánh mắt ngây ngốc của nữ hài tử, dừng một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-111-thuoc-mo-1.html.]
Rồi đó gọi cô, “Miêu Miêu.”
Kỷ Minh Nguyệt ngơ ngác mà lấy tinh thần: “Hửm?”
Tạ Vân Trì nữa cong khóe môi : “Em còn như nữa, đảm bảo là em còn thời gian ăn bữa khuya .”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt hôm nay chỉ ngơ ngác mà thôi, đầu óc cũng ngốc.
Cô đương nhiên ý tứ trong lời của Tạ Vân Trì.
Lập tức cúi đầu, cô cầm lấy đôi đũa, bắt đầu ăn mì, căn bản dám ngẩng đầu về phía Tạ Vân Trì.
Ý của Tạ Vân Trì càng sâu hơn, nhưng cũng trêu cô nữa, cầm lấy đôi đũa bắt đầu ăn, đó từ nơi nào lấy một cái túi đưa cho Kỷ Minh Nguyệt.
Kỷ Minh Nguyệt cảm thấy chút kỳ quái, “Cái là gì?”
Vừa cô mở túi thử bên trong.
Thoạt , hình như là t.h.u.ố.c mỡ?
“Thuốc trị sưng môi.”
Tạ Vân Trì lời ít ý nhiều, dứt khoát mà lưu loát công dụng của t.h.u.ố.c mỡ, đó cũng thêm chữ nào.
… Thuốc trị.
… Sưng môi.
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Cô yên lặng cúi đầu, cái gì cũng dám hỏi , giả vờ nghiêm túc ăn mì.
Lại tiếp, món mì vị như thế nào nhỉ…
Hình như chẳng vị gì cả, cô ăn vị, mất vị giác …
Tạ Vân Trì , cũng ý định buông tha đề tài , dặn dò.
“Nhớ bôi t.h.u.ố.c khi ngủ, bằng sợ ngày mai sẽ còn sưng hơn.”
Đừng, đừng nữa.
Mẹ nó.
Do ai hại chứ!
…
Chẳng qua là, tuy rằng Tạ Vân Trì ngoài miệng đùa giỡn Kỷ Minh Nguyệt vài câu, nhưng cũng làm chuyện gì khác.
Rốt cuộc, hôm nay chỉ mới là nụ hôn đầu mà biến con gái nhà thành như .
Tạ Vân Trì vẫn chút lo lắng, sợ bản làm quá mức, Kỷ Minh Nguyệt sẽ tức giận mà để ý tới , nghĩ nghĩ thì hại.
Ừm, là một thương nhân đặt lợi ích lên hàng đầu, Tạ Vân Trì đương nhiên hiểu thể chỉ thấy cái lợi mắt, thể tiếp tục phát triển mới là quan trọng.
Tạ Vân Trì xoa đầu Kỷ Minh Nguyệt, , “Thời gian còn sớm, mau ngủ , bằng ngày mai sẽ tinh thần.”
Tuy rằng tiếp tục phát triển quan trọng hơn, nhưng Tạ Vân Trì sớm phát hiện, cái gọi là tự chủ của mặt Kỷ Minh Nguyệt, tàn tạ đến mức đáng nhắc tới.
Cô còn ở mặt lắc lư thêm một lúc nữa, cũng dám cam đoan thể sẽ làm mấy chuyện cầm thú.
Kỷ Minh Nguyệt lên tiếng đồng ý.
Tạ Vân Trì lên, bắt đầu thu dọn tàn cục bàn, ném rác trong thùng rác, rửa tay một .
Sau khi trở bàn ăn thì Tạ Vân Trì ngoài ý phát hiện, Kỷ Minh Nguyệt mà vẫn ở đó, hề nhúc nhích.
Anh nhướng mày, “Làm ?”
Kỷ Minh Nguyệt lên, đến mặt .
Mím môi: “Anh… Không ôm em một chút ?”
Tạ Vân Trì giật , thậm chí còn vô thức thẳng lưng.