Mỗi Kỷ Minh Nguyệt về Đoan Thành thì nhất định sẽ làm một việc, chính là gặp mặt trong nhóm [Bốn một mèo].
Tuy nào tất cả cũng ở Đoan Thành, nhưng nào mặt cũng sẽ bỏ ít thời gian ăn bữa cơm.
Lần cũng ngoại lệ.
Hạ Doanh: [Miêu Miêu @Moon, ngày mai rảnh ? Gần đây mới mở một nhà hàng, cùng ăn .]
Thư Diệu: [Mình cũng thời gian, đúng Miêu Miêu, thấy vòng bạn bè của sáng ngày hôm qua chụp ảnh quán thức ăn nhanh ở trường cao trung, lấy thời gian rảnh mà hồi tưởng hương vị khổ sở thế?]
Thiệu Trạch Vũ: [Trường cao trung? Miêu Miêu, với ai thế?]
Bùi Hiến: [Ha.]
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Cô thật sự gì .
Khả năng trinh thám của đám bạn cô mà mang kiếm tiền thì đúng là ủy khuất cho tài năng thiên phú của bọn họ .
Moon: [Ờm, Tạ Vân Trì.]
Hạ Doanh: [Mẹ nó!]
Thư Diệu: [Trâu bò nha Kỷ Minh Nguyệt, thật dám giấu giếm, ngay từ đầu thật sự nghĩ thể theo đuổi Tạ nam thần .]
Thiệu Trạch Vũ: [Mẹ nó nó, đúng là tin tức kinh thiên động địa, Miêu Miêu, lắm nha.]
Bùi Hiến: [Ha.]
Hạ Doanh: [… Hiến ca, thể đừng ha hả như thế nữa , đến còn thấy sợ .]
Bùi Hiến: [Ha.]
Bùi Hiến: [@Moon, Kỷ Minh Nguyệt, tối mai thể cùng ăn cơm .]
Thư Diệu: [? Hiến ca, việc gì ?]
Bùi Hiến: [Xem mắt.]
Kỷ Minh Nguyệt ngẩn , thật sự nhịn mà bật
Bùi Hiến: [Kỷ Minh Nguyệt, cái đồ lấy oán báo ân, chờ đó cho .]
Kỷ Minh Nguyệt thèm để ý đến uy h.i.ế.p của Bùi Hiến, cảm thấy mỹ mãn mà buông điện thoại, chằm chằm Tạ Vân Trì ở đối diện.
Tạ Vân Trì ngước mắt: “Làm ?”
“Vì cái gì mà tất cả đều chút do dự mà cho rằng em theo đuổi chứ?” Kỷ Minh Nguyệt chất vấn.
Tuy rằng cô cũng để ý là ai theo đuổi ai, nhưng mà, vì cái gì đều ăn ý mà công nhận cô là treo đuổi Tạ Vân Trì chứ?
Tạ Vân Trì , cũng trực tiếp trả lời, mà mở điện thoại của , nhắn tin cho Phó Tư Viễn.
Kỷ Minh Nguyệt nghi hoặc mà động tác của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-104-chu-dong-1.html.]
101325: [Tôi và Kỷ Minh Nguyệt ở bên .]
Đầu bên nhanh trả lời, là một cái voice chat dài mười giây.
Tạ Vân Trì bình tĩnh ấn .
Phó Tư Viễn: “Tôi ngay là làm mà , quả nhiên, quá lợi hại, ngay cả Kỷ Minh Nguyệt mà cũng theo đuổi !”
Kỷ Minh Nguyệt: “…”
Tạ Vân Trì điềm nhiên gật gật đầu với Kỷ Minh Nguyệt, “Thấy cân bằng ?”
“…Phó Tư Viễn là diễn viên quần chúng thuê ?”
***
Tuy rằng Bùi Hiến ngoài miệng thì buổi tối ngày mai thời gian ăn, nhưng là đầu tiên tới chỗ hẹn.
Đương nhiên, chẳng kinh ngạc chút nào.
Bọn họ sớm quen Bùi Hiền luôn cứng miệng nhưng mềm lòng với Kỷ Minh Nguyệt .
Mấy cái khác , chỉ một câu “Mình còn giúp Kỷ Minh Nguyệt nữa thì họ Bùi”, rút bao nhiêu .
vẫn trêu chọc mấy câu.
Thiệu Trạch Vũ thảnh thơi mà cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, “Hiến ca gần đây xem mắt thế nào ?”
Hạ Doanh cũng tiếp: “ , Hiến ca hôm nay bận xem mắt, thời gian ăn cơm ?”
“Ôi dào, mấy thật sự tin cái câu rảnh của ?” Thư Diệu lắc lắc đầu, “Còn nhớ ? Hồi cao trung một Miêu Miêu học thể d.ụ.c trẹo chân. Bùi Hiến thấy như thì chẳng kiêng nể gì mà nhạo, Miêu Miêu thể ngốc như , kết quả khi hết tiết tự học buổi tối, Bùi Hiến liền chờ ở cửa phòng học để đưa Miêu Miêu về nhà.”
Hạ Doanh gật đầu, “Đương nhiên là nhớ, mấu chốt chính là, Miêu Miêu là còn sợ Tạ Vân Trì hiểu lầm nên cho Bùi Hiến đưa về ?”
“…”
Bùi Hiến bắt đầu yên lặng mở điện thoại tìm hiểu “làm để hạ độc một mà phát hiện”.
Bốn đang thì thấy cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Ánh mắt của Hạ Doanh sáng lên, “Miêu Miêu tới .”
Nói xong, cô nhanh chóng lên, chạy tới cửa, chờ nổi mà mở .
“Miêu…” Hạ Doanh còn gọi xong thấy ngoài cửa, lập tức cứng họng, một lúc mới ngơ ngác mà kêu lên, “Tạ, Tạ Vân Trì.”
A a a vì cái gì, tuy rằng sớm chuẩn tâm lý là Tạ Vân Trì sẽ tới, nhưng khi tận mắt thấy ở cửa thì chút chịu nổi.
Tạ Vân Trì còn còn mở miệng thì bên cạnh nhảy vọt một nữ hài tử, “Hù!”
“…”
Hạ Doanh dọa đến mức lui về ba bước.
Tạ Vân Trì giữ lấy Kỷ Minh Nguyệt, thấp giọng: “Cẩn thận một chút, đừng để ngã.”