Trời Sinh Thích Em - Chương 103: May mắn (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-19 15:06:12
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì đúng kỳ nghỉ, con phố vốn náo nhiệt cũng an tĩnh ít, chỉ dân cư xung quanh tản bộ. 

Kỷ Minh Nguyệt khỏi nhớ , “Lúc em thực sự thích con phố , bởi vì đồ ăn ở đây ngon hơn trong trường nhiều, nhưng bình thường quá nhiều .”

Tạ Vân Trì phụ họa gật gật đầu, “Lúc đó cũng thích, bởi vì làm thêm ở chỗ thì về trường nhanh.”

Kỷ Minh Nguyệt ngẩn , nhịn nhớ tới thiếu niên Tạ Vân Trì ở chỗ cầm tiền lương, phấn chấn mà mua một phần cơm hộp, cuối cùng là đưa nó cho một ăn xin.

Tạ Vân Trì, “Hiện tại thể ăn ?”

Tạ Vân Trì thoáng nghi hoặc, nhưng vẫn gật gật đầu.

Kỷ Minh Nguyệt kéo Tạ Vân Trì, dựa theo ký ức tìm cửa tiệm .

May mắn là vẫn dọn .

Cô lấy một cái khăn giấy lau cái ghế, Tạ Vân Trì xuống.

Còn bản thì chạy đến quầy gọi cơm, “Cho hai phần cơm, ờm, một phần thịt gà hầm khoai tây, một phần khác…”

Kỷ Minh Nguyệt cố gắng nhớ , “Một phần rau xanh, thêm ba phần thịt bò.”

Bà chủ ngây , “Mỹ nữ, ăn như đáng với tiền trả, bằng cô trực tiếp gọi một phần thịt bò, thịt bò nhà nhiều.”

“Không cần, cứ làm như .”

Rốt cuộc cũng là cửa hàng thức ăn nhanh, bà chủ nhanh bưng hai phần cơm .

Kỷ Minh Nguyệt đặt phần cơm thịt bò rau xanh ở mặt Tạ Vân Trì, đưa cho một đôi đũa.

Tạ Vân Trì sửng sốt một chút.

“Không còn nhớ sự kiện , nhưng lúc em đặc biệt mời ăn một phần cơm thêm ba phần thịt.” Kỷ Minh Nguyệt thở dài, “ em nghĩ , dựa theo tính cách của , khẳng định là sẽ đồng ý với em.”

, bây giờ mời cũng .”

“Sao em sẽ đồng ý?”

Kỷ Minh Nguyệt: “Nam sinh tuổi đó là lòng tự trọng cao , nghĩ một chút là , hơn nữa lúc đó hai chúng đều quen , thể nhận lời ăn cơm với em chứ?”

Cô vẫn luôn , Tạ Vân Trì lúc tuy rằng nghèo khó, nhưng bao giờ chiếm tiện nghi của khác.

Tạ Vân Trì nghĩ nghĩ, nếu lúc Kỷ Minh Nguyệt ngăn , mời ăn cơm thì sẽ đồng ý

… Có lẽ thật sự sẽ .

Cũng vì cái gọi là lòng tự trọng, chỉ sợ Kỷ Minh Nguyệt sẽ khinh thường mà thôi. 

Tạ Vân Trì làm bộ làm tịch mà thở dài, “Chà, lúc đấy mà em mời thì chắc chắn sẽ đồng ý đó.”

Kỷ Minh Nguyệt: ?

Tạ Vân Trì càng thêm nghiêm trang: “Như thì lý do để mời em ăn cơm ?”

Kỷ Minh Nguyệt giật , lập tức thành tiếng.

Hai đang trò chuyện thì chuông điện thoại của Kỷ Minh Nguyệt vang lên.

Là Hướng Ấu gọi.

Cô cũng để ý lắm, tiếp điện thoại, “Alo?”

“Alo, Miêu Miêu, khi nào thì về Viễn Thành?” Hướng Ấu hỏi, “Mình xem liệu thực nghiệm của , hết thảy đều , tiến độ gần đây cũng tồi. Phỏng chừng chờ trở về thì hạng mục cũng sắp chạm đến thành công .”

Kỷ Minh Nguyệt gắp một miếng thức ăn, bình tĩnh mà , “Đương nhiên , tự tay làm thể kém ? Hai ngày nữa sẽ về.”

Đang , Tạ Vân Trì liền gắp một miếng thịt bò lớn bỏ phần cơm của Kỷ Minh Nguyệt.

Cô liên tục lắc đầu, “Anh ăn , em ăn hết nhiều như , phần cơm em mua cho mà!”

“…”

Tạ Vân Trì tuy cảm động, nhưng khi phần cơm của bao phủ một lớp thịt bò dày cộp ở , rau ở phía , vẫn là chia cho cô. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/troi-sinh-thich-em/chuong-103-may-man-2.html.]

“Ăn thịt bò cho sức khỏe, lời .”

Kỷ Minh Nguyệt còn giãy giụa một chút thì thấy một tiếng hét chói tai truyền từ điện thoại. 

Cả cô đều khiếp sợ, thiếu chút nữa ném luôn điện thoại

“Mẹ nó Miêu Miêu, đang ở cạnh ai đó? Không về Đoan Thành , bên cạnh nam nhân!” Hướng Ấu cẩn thận cân nhắc một chút, “Không đúng, thanh âm chút giống Tạ tổng?”

Kỷ Minh Nguyệt: ?

“Miêu Miêu.” Hướng Ấu nghiêm túc, “Cậu thành thật cho , cùng Tạ tổng âm thầm ở bên lâu ? Hiện tại nhà phát hiện nên mới nhân kỳ nghỉ đưa Tạ tổng về mắt ba đúng ?”

Kỷ Minh Nguyệt: ??

Còn kịp phủ nhận thì Hướng Ấu tự thêu dệt xong bộ cốt truyện, cả đều vui vẻ như uống rượu. 

“A a a, Miêu Miêu, nhanh quá đó, CP của sắp kết hôn ! Thời gian tiếp theo mong nỗ lực một chút, tranh thủ ba năm hai đứa ?”

Kỷ Minh Nguyệt: ???

Cả ngơ ngẩn đến mức quên cúp điện thoại, Hướng Ấu ở bên thì điên luôn .

Tạ Vân Trì ngẩng đầu cô một cái: “Ba năm hai đứa thì .”

Kỷ Minh Nguyệt: ????

Mẹ nó cái trán của cô sắp dán đầy dấu chấm hỏi !

“Thường xuyên sinh nở cho thể.” Tạ Vân Trì lời ít ý nhiều.

Trong trường học an tĩnh.

Kỷ Minh Nguyệt ăn no căng, cho nên dứt khoát kéo Tạ Vân Trì leo cầu thang để tiêu cơm. 

Đi qua một phòng học, Kỷ Minh Nguyệt đột nhiên dừng bước chân, chỉ vị trí cạnh cửa sổ.

“Em nhớ , hình như năm lớp 12 em ở vị trí .”

Tạ Vân Trì gật gật đầu, trí nhớ của nay đều , chuyện liên quan tới Kỷ Minh Nguyệt thì càng nhớ rõ. 

, em còn thường xuyên ngủ gật trong lớp.”

“…”

Kỷ Minh Nguyệt nên lời.

Rốt cuộc là thể nhớ điểm ?!

thường xuyên ngủ gật, rõ ràng là bởi vì trường học quá tàn ác, việc học nặng nề, buổi sáng dậy quá sớm nên đương nhiên thỉnh thoảng sẽ ngủ gật !

Tạ Vân Trì tiếng, “À đúng , cũng thường xuyên, em vẫn nỗ lực học tập.”

May là khát vọng sinh tồn của Tạ Vân Trì vẫn lớn, lúc Kỷ Minh Nguyệt mới lòng mà eời mắt , chỗ

Nhìn , nhịn mà cong khóe môi.

“Em suy nghĩ gì thế?”

Kỷ Minh Nguyệt ngẩng đầu, Tạ Vân Trì một cái.

Suy nghĩ cái gì?

Năm lớp 12 em ở chỗ , ngang qua cửa sổ, cùng đám nam sinh chơi bóng rổ, mặc đồng phục đơn giản mà sáng chói, đạt thành tích ưu tú hơn

Khi đó em còn suy nghĩ, rốt cuộc là nữ hài t.ử nào trong tương lai sẽ may mắn, như thích.

Thì đó là em.

 

Loading...