Khoảng thời gian khi xuất viện, Kiều Miên dắt làm đủ các loại chăm sóc da, còn quá yếu ớt, đăng ký cho một lớp học võ đối kháng.
Tôi của năm mười tám tuổi vốn luôn coi Kiều Miên là nhất, bảo hướng đông tuyệt đối hướng tây.
Cậu bảo học võ đối kháng, tuyệt đối đăng ký Taekwondo.
Trong nhà thuê bảo mẫu nấu cơm dinh dưỡng, nuôi dưỡng một thời gian thì ngày càng khỏe mạnh .
Vì mất trí nhớ nên lấy một chút phiền não, tiền áp lực làm, còn ăn ngủ , mấy tháng đó, ngay cả tóc cũng mọc dày lên ít.
Thực hơn một năm nay sống vui vẻ, quên sạch đống ký ức hỗn độn của mười năm .
Đầu óc của tuổi mười tám sạch sành sanh, chút áp lực mà học hỏi đủ loại kiến thức, mà Kiều Miên thì mãi mãi lưng hỗ trợ và dẫn dắt .
lẽ ông trời cũng nổi cảnh sống thong dong như .
Hôm đó tại nơi An Duyệt dẫn bàn chuyện hợp tác, gặp một đàn ông.
Buổi họp hôm đó của An Duyệt khá bảo mật, .
Cô để ở quán cà phê lầu, ăn kem sách.
Tôi sách một nửa thì cảm thấy ai đó đang quan sát , ngẩng đầu lên, đó mặc vest chỉnh tề, đôi lông mày nhíu chặt.
Anh cứ như , sững , cảm thấy trông quen mắt nhưng nhớ là ai.
Sau đó An Duyệt họp xong xuống, xách theo cốc cà phê mua sẵn tìm cô .
Lúc lướt qua đàn ông đó, thấy mở miệng: "Giả vờ quen ?"
Câu thật đầu đuôi, liếc một cái, để tâm, xách cà phê cửa.
Người nọ mà cũng theo ngoài: "Trần Vãn Vãn, gặp mặt ngay cả một lời chào cũng ?"
Tôi đầu , An Duyệt cũng đầu theo .
An Duyệt thấy đàn ông đó thì mỉm : "Bùi tổng ! Đã lâu gặp."
Bùi Tố thèm để ý đến An Duyệt, chỉ chằm chằm .
Tôi đàn ông đó, Bùi tổng? Chẳng lẽ là... Bùi Tố?
Tôi nhỏ giọng hỏi An Duyệt: "Anh là Bùi Tố ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tro-ve-thanh-xuan/chuong-3.html.]
" ! Chủ tịch của tập đoàn Bùi thị, chị quen ?"
"... Ừm, hình như là... chồng cũ của chị..."
An Duyệt ngẩn ngơ, , Bùi Tố, .
Bùi Tố chằm chằm, nghĩ một hồi đưa tay : "Chào ."
Bùi Tố bắt tay , , ánh mắt khinh miệt và giễu cợt: "Trần Vãn Vãn, đ.á.n.h giá thấp cô , còn tưởng cô thật sự là một cơ đấy! Ở tòa, cô tranh giành Chiêu Chiêu và Ương Ương quyết liệt như thế, kết quả cầm tiền xong, cô đến một cũng thèm bọn trẻ... Cũng may là giao con cho cô, loại như cô xứng làm ."
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác rõ lý do, nhưng nỗi buồn đó nhanh chóng tan biến, vắt óc cũng nhớ nổi Chiêu Chiêu và Ương Ương trong miệng trông như thế nào.
"Trần Vãn Vãn, cuối tuần nhất cô nên về một chuyến, nếu cả đời cô đừng hòng thấy Chiêu Chiêu và Ương Ương nữa."
Bùi Tố , chỉ còn An Duyệt đang mờ mịt và đang trầm ngâm.
Hôm đó về nhà, đầu tiên thấy tin tức về hai đứa con của từ miệng Kiều Miên.
"Hai đứa nhỏ đó ! Đều thông minh, nhưng lúc đó Bùi Tố khởi nghiệp, cũng bận, sinh con xong là công ty làm ngay."
"Hai đứa trẻ đều do ông bà nội nuôi lớn, đều thiết với ."
"Vãn Vãn ! Lúc ly hôn lẽ thể lấy 50% tài sản chung của vợ chồng, nhưng ký thỏa thuận với Bùi Tố, chỉ lấy 20% tài sản, nhưng Bùi Tố lập cam kết bằng văn bản là tái hôn, đảm bảo bộ tài sản đều để cho hai đứa con."
Cậu dừng một chút tiếp: "Hai đứa trẻ đều là do m.a.n.g t.h.a.i chín tháng mười ngày sinh , thương chúng hết mực, nhưng vô dụng thôi, cả hai đứa đều thích . Ngày đó tớ đón , thấy chúng mắng , mắng chẳng làm gì mà cũng đòi lấy 20% tài sản của Bùi Tố, bảo trả . Cậu chỉ im lặng đó, chúng tức quá liền cầm cốc thủy tinh ném ..."
Kiều Miên hết thở dài, ôm lấy : "Vãn Vãn ! Cậu đừng nhớ , chúng cứ vui vẻ thế bao!"
Tôi nghiêm túc gật đầu: "Được, tớ cũng nhớ ."
"Tuy nhiên, nếu cuối tuần xem thì cứ ! Dù cứ mãi gặp cũng , lúc đó tớ cùng , ai bắt nạt ."
Tôi ngẩng đầu Kiều Miên gật đầu.
Thực gặp cũng chẳng , quả thật quên .
Chỉ là lúc mới nhắc đến thì trong lòng chút buồn, giờ thì ngược , chẳng cảm thấy gì nữa.
Chỉ điều tò mò, tò mò chúng trông như thế nào.
Hôm đó Kiều Miên cùng , lúc Bùi Tố mở cửa thấy Kiều Miên thì cau mày .
Anh lẽ thích Kiều Miên, dĩ nhiên Kiều Miên càng ưa .