TRÒ CHƠI TÌNH ÁI - Chương 4:

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:02:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Văn Kinh chỉ điều tra ba ngày thả . Bạn của , Khương Mộc, đột nhiên phản bội. Anh khăng khăng là Ngô Hội bịa đặt chứng cứ.

Ngô Hội mặt cắt còn giọt máu, chạy đến cầu xin : “Tổng giám đốc La, thực sự Khương Mộc chơi một vố như .”

Tôi dặn cẩn thận . tham vọng của lớn quá, đồng tiền che mờ mắt. Tôi mới mất tích nửa tháng, như ngựa bất kham, làm gì thì làm.

Tôi bên cửa sổ, những toà nhà cao tầng san sát , lòng nặng trĩu. Lý Văn Kinh bắt đầu tay trả thù, lợi dụng việc Ngô Hội tố cáo sai sự thật, đẩy La Thị khủng hoảng uy tín.

Các cơ quan chức năng cuộc điều tra. Một loạt các chiêu trò của khiến giá trị thị trường của công ty tụt dốc phanh. Chỉ một đêm, thứ rối tung lên hết. Văn phòng của , , đèn sáng trưng cả đêm.

Mấy ngày , thư ký mặt mày tái mét báo cáo: “Tổng giám đốc La, Lý Văn Kinh đang tấn công chúng . Chúng chống đỡ nổi nữa. Anh … nếu bảo vệ công ty thì chị tự đến cầu xin .”

Mấy ngày nay làm việc quần quật, cảm nặng. Đến khi lê lết đến văn phòng Lý Văn Kinh thì thư ký bảo đang họp, đợi. Xung quanh chẳng cái ghế nào để , đành ngoài cửa. Trời lạnh, hành lang mở cửa sổ, gió lùa rét buốt. Tôi khó chịu, dựa tường kính văn phòng của .

Không bao lâu , cánh cửa bật mở. Khuôn mặt lạnh như tiền của Lý Văn Kinh xuất hiện mắt . Anh lạnh lùng : “Sao? Sự chân thành của cô La chỉ đáng giá thế thôi ?”

Tôi chịu nổi nữa, ngã vai . Tay Lý Văn Kinh siết chặt , làm đau điếng. Giọng lạnh lùng, đầy vẻ căm ghét: “Tránh ! Tôi trông giống dễ dãi lắm hả?”

“Lý Văn Kinh…” Tôi ngắt lời , giọng nghèn nghẹt: “Em mệt, cho em dựa một chút thôi.”

Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Tôi sốt cao, nóng như lửa đốt, còn gió lạnh tạt nữa nên run cầm cập. Lý Văn Kinh bế phòng nghỉ của .

Lúc bác sĩ đo nhiệt độ cho , Lý Văn Kinh và Khương Mộc ngoài.

“Lý Văn Kinh, mày điên ? Hành lang lạnh lắm đấy?”

“…”

“Vừa nãy cô còn nôn nữa, đừng t.h.a.i đấy nhé?”

“…” Lý Văn Kinh đẩy cửa : “Bác sĩ, em …”

“Ra ngoài.”

Lý Văn Kinh đóng cửa , giọng bực bội: “Im ?”

“Tổng giám đốc Lý, làm nghề thì kỵ nhất là yêu…”

“Cút.”

Cổ họng khô rát vì sốt, giọng cũng khàn. Bác sĩ kê đơn thuốc. Uống xong, nghiêng giường, lúc nào .

Trong mơ, thấy vụ cháy năm đó. Tôi bố rời xa qua khung cửa sổ, đến khan cả giọng. Rồi họ : “Đừng trách bố , gia sản lớn thế , gánh vác chứ.”

Với họ, ngày chỉ là đứa trẻ vô dụng, đáng để họ liều mạng cứu. Từ đó, chỉ sống vì lợi ích, cái gì cũng tính toán thiệt hơn. Chuyện gì lỗ, bao giờ làm.

Tôi tỉnh dậy. Căn phòng mờ tối, đồng hồ ở góc phòng vẫn chạy đều đều. Người ướt đẫm mồ hôi, khó chịu kinh khủng, bèn lết xuống giường.

Bên ngoài là văn phòng của Lý Văn Kinh. Anh cửa sổ kính, ánh đèn neon hắt lên mặt trông mờ mờ ảo ảo, chẳng hiểu đang nghĩ gì.

Lý Văn Kinh , chằm chằm, y như ch.ó sói con mồi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tro-choi-tinh-ai-wvis/chuong-4.html.]

“Tôi khuyên em nên ở yên trong phòng hai ngày.”

Tôi khoanh tay : “Hạn chế tự do cá nhân là phạm pháp đó!”

Mắt Lý Văn Kinh đen sì sì, lạnh tanh như đáy biển. Tôi tưởng sẽ phun mấy câu kiểu “Em thì , đừng c.h.ế.t ở đây là ” chứ. Ai dè

“Ừ, sẽ nhốt em , em c.h.ế.t cũng c.h.ế.t ở đây.”

thôi chứ nhốt . Ngày nào cũng bác sĩ đến truyền dịch, theo dõi các kiểu. Tôi cũng lười dây dưa, ở lì ở đó như ở nhà luôn.

Đến lúc Lý Văn Kinh họp hành, còn ngang nhiên mở cửa lén kế hoạch của họ nữa. Mấy ban đầu thì phản đối, cũng chai lì luôn. Đến cả Khương Mộc cũng bắt đầu gọi là “chị dâu”, mỗi như Lý Văn Kinh đá ngoài.

Nhờ làm “nội gián” mà tình hình công ty khá lên nhiều, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mấy ngày nay bận tối mắt tối mũi. Ngô Hội tóm , đề bạt phó tổng giám đốc mới. Mấy tật của Ngô Hội để , một đêm dẹp sạch. Công ty bây giờ như cỏ mưa, tươi phơi phới.

Khỏi bệnh cái là tính ngay kế hoạch cho Lý Văn Kinh một đòn, coi như là lời giải thích với thể công ty.

Một buổi chiều yên ả, cửa phòng nghỉ đẩy bật . Tôi đang lim dim ghế cạnh cửa sổ, kịp mở mắt ôm eo, quăng thẳng lên giường.

Giọng Lý Văn Kinh lạnh tanh: “Cô La, ở mái nhà khác mà còn dám bày trò, sợ gãy cổ ?”

Tôi vẻ mặt hầm hầm của , tươi rói: “Lý Văn Kinh, g.i.ế.c là phạm pháp đó!” Nói xong, còn liều mạng đạp cho một cái bụng.

“Hửm?” Anh lật : “Không g.i.ế.c em, nhưng cả đống cách khác để em ‘c.h.ế.t’ đấy.”

Lúc mới nhận ngọn lửa nhen nhóm bỗng chốc bùng lên dữ dội, kéo lòng. Mùi hương quen thuộc, lạnh lùng đặc trưng của , hòa quyện với nóng của cơ thể, trở nên nồng nàn đến lạ. Nó quyện lẫn với mùi hương hoa cỏ thoang thoảng , cứ lan tỏa, quấn quýt.

Tôi hoảng, đẩy , nhưng tay giữ chặt.

“Nhận với .” Lý Văn Kinh .

Cái hiếu thắng nổi lên, ngẩng đầu, giọng điệu đầy thách thức: “Em gì chứ? Em lừa , tin thì tại ! Anh hầu hạ em, em còn lời nữa kìa!”

Nụ môi Lý Văn Kinh vụt tắt. Anh nắm chặt cằm , hôn mạnh bạo: “Được, hầu hạ em. Hầu hạ kiểu gì, em cũng chịu đấy.”

Hình như đây là đầu tiên chúng “đánh ” ở một nơi thương trường. Cả hai đều như đang cố nén một , đối phương thoải mái. Trán Lý Văn Kinh lấm tấm mồ hôi, nghiến răng: “La Dạng, thả lỏng , em thấy c.h.ế.t hả?”

Thực cũng chẳng còn chút sức lực nào, nước mắt cứ thế trào . vẫn tức lắm, đ.ấ.m một cái thật mạnh: “Đồ ch.ó má, nhẹ thôi chứ, hầu hạ gì cả…”

Câu c.h.ử.i thề của đổi sự trả thù gấp bội. Lý Văn Kinh c.ắ.n mạnh tai , gạt những sợi tóc ướt đẫm trán , hỏi nhỏ: “Bây giờ thì ? Cô La thấy thế nào?”

Tôi tức xì khói, c.ắ.n một cái thật mạnh vai. Cuối cùng, hết . Lý Văn Kinh cúi xuống, lấy tóc cọ lòng bàn tay . Thật tình giống chó!

“Nhận .”

Tôi nắm chặt tóc , : “Anh cầu xin em !”

Giọng trầm xuống: “Xin em nhận .”

“Không nhận!”

Rồi… lịm . Hình như khi ngất, thấy tiếng thở dài bất lực của .

Loading...