TRÌ HỮU - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-10 01:15:13
Lượt xem: 293

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

Hai chuyện với , càng càng trở nên gay gắt.

Mễ Mễ_Vigro

Tôi thể chèn mà chỉ thể đưa tay bịt tai Trì Hữu.

May mắn , lúc y tá cuối cùng cũng tới nhắc nhở: “Bệnh nhân cần nghỉ ngơi, xin nhà giữ im lặng”.

Sau đó, Trì đưa bố Trì ngoài phòng bệnh.

hai tựa hồ đang ở bên ngoài cãi , âm thanh thể mơ hồ truyền trong phòng.

Tôi chợt thấy buồn mũi đau nhức.

Họ dường như quan tâm đến Trì Hữu nhiều như nghĩ, lúc họ vẫn thể cãi .

Tôi cảm thấy chút khổ sở, mũi đỏ lên.

Bọn họ giống như trong tưởng tượng của , quan tâm lo lắng cho Trì Hữu, lúc mà vẫn cãi .

Tôi đau lòng vuốt những sợi tóc gãy trán của Trì Hữu.

Đột nhiên, lông mi của giường bệnh cử động, đó từ từ mở mắt.

Tôi ngạc nhiên vui mừng: “Anh tỉnh ?”

Trì Hữu , cau mày, mấp máy đôi môi khô khốc: “Bọn họ mắng em ?”

Điều đầu tiên làm khi tỉnh dậy là quan tâm xem là mắng .

Tôi lắc đầu ""

“Sao mắt em đỏ thế?”

Vừa đưa tay lên xoa nhẹ khóe mắt .

“Em thực sự .” Tôi cúi đầu : “Em xin . Tối qua em ngủ ở nhà một bạn, lẽ em nên với , khiến lo lắng.”

Anh nhẹ nhàng : “Không .” , miễn là em .”

11.

Vì Trì Hữu còn yếu cần nhập viện nên thu dọn đồ đạc đến giường.

Trì Hữu ở phòng bệnh VIP, bên trong giường cho .

Buổi tối, khi tắm xong, giường trả lời tin nhắn của Kiều Trân.

Sau khi Kiều Trân rằng đêm qua Trì Hữu ngất xỉu vì lo lắng cho và đến từng quán bar ở Giang Thành, cô trả lời bằng năm chữ: [Tôi thực sự đáng c.h.ế.t.]

Tôi an ủi cô : [Không việc của câuh, quên với .]

[Ngày mai qua gặp tiện ? Tôi cảm thấy khá điều đó với tối qua.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tri-huu/chuong-4.html.]

Tôi với Trì Hữu, Kiều Trân gặp ngày mai.

Anh : “Được, vui khi em sẵn lòng giới thiệu bạn bè của với .”

Trả lời Kiều Trân xong, đặt điện thoại xuống, dậy đến bên giường, cúi xuống giúp Trì Hữu đắp chăn.

"Lê Chiêu, em còn giận ?"

Anh đột nhiên hỏi.

Tôi bắt tay : “Em giận .”

“Cô thực sự chỉ là bạn của . Hôm đó cô chỉ đến chuyện và gặp thôi.”

Tôi ừ một tiếng.

“Và xu hướng tính d.ụ.c của cô cũng giống như .”

Tôi sửng sốt, chớp mắt, cố ý trêu chọc : “Vậy là thích đàn ông ?”

“Anh thích đàn ông, thích em.”

Gần như buột miệng .

Tôi ngơ ngác , mặt chút nóng bừng.

Tôi vô tình thấy đôi tai đỏ bừng của .

Tim bắt đầu đập nhanh.

Khoảng cách gần như , thở như quấn quanh .

Thật mơ hồ đến nỗi nhịn , l.i.ế.m môi chuẩn dậy.

Một giây tiếp theo, giữ lấy gáy , dời đầu xuống, cảm thấy một cảm giác mềm mại, lạnh buốt môi.

Giống như thạch, sâu mà rời ngay từ chạm đầu tiên.

Khi thở tắt, đôi mắt đen láy của Trì Hữu chút ươn ướt.

“Lê Chiêu, em đến ngủ giường ?”Anh đỏ mặt .

Tôi ngượng ngùng tránh ánh mắt : “Giường nhỏ quá, em sợ đè ."

“Ý là chúng đổi giường ngủ."

Làm gan tranh giường với bệnh nhân? Nếu bố , họ sẽ lột da mới lạ.

Tôi đắp chăn cho dỗ dành: “Không, em ngủ ở đó , mau ngủ , ngủ ngon nhé.”

"OK chúc ngủ ngon."

 

Loading...