Người quản lý lau mồ hôi: "Không, , chúng lén lút tìm..."
Phó Văn Tịnh gạt tay : "Lén lút? Đợi đến lúc đó thì rau cũng nguội !"
Ngón tay cô lướt nhanh, dùng tài khoản chính thức đăng một dòng trạng thái: 【Em gái là Tống Bối mất tích, nhờ lan tỏa tìm kiếm giúp!】
Chỉ trong một phút, máy chủ Weibo nổ tung. Người quản lý lau mồ hôi gọi điện: "Đừng quan tâm đến ảnh hưởng nữa, bảo các bên marketing điên cuồng chia sẻ , tìm !"
Vừa dứt lời, từ khóa 【Ảnh hậu tìm em gái】 đẩy lên vị trí 1 tìm kiếm. ngay đó, vị trí 1 đổi thành 【Treo thưởng giá cao】.
Phó Văn Triết cũng dùng tài khoản chính thức của tập đoàn Phó Thị để tiếp ứng. Anh vốn ít , chỉ chia sẻ bài đăng của Phó Văn Tịnh kèm dòng chữ ngắn gọn: 【Một manh mối trị giá mười triệu tệ ( 35 tỷ VNĐ).】
Cư dân mạng vốn đang hóng hớt xem Tống Bối là ai, nay đều phát điên. Hóng chuyện gì nữa? Đi tìm thôi! Mười triệu tệ đấy!
Mọi điên cuồng chia sẻ thông tin. Cư dân sống gần khu vực của Tống Liễu càng cuồng nhiệt hơn. Họ gọi bạn gọi bè, kiểm tra camera cửa nhà, camera dọc đường. Thậm chí những ngang qua con đường đó cũng bắt đầu lục camera hành trình của .
Trong lúc dân đang sục sôi tìm kiếm, Phó Văn Uyên lẳng lặng rút điện thoại gọi một cuộc: "Tôi bao giờ dùng đến đặc quyền, nhưng thì ."
"Tìm thấy em gái , nếu sẽ san phẳng chỗ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/treo-thuong-muoi-trieu-te-tim-em-gai/chuong-8.html.]
Chưa đầy nửa tiếng , tiếng còi xe vang dội bao vây lấy ngôi nhà cũ. Nhà họ Phó chỉ chiếm một phần, phần lớn là cảnh sát và quần chúng nhân dân đang "hóng" phần thưởng mười triệu tệ.
Tống Liễu mới lôi khỏi vali, còn kịp gọi cuộc điện thoại tống tiền đầu tiên thì thấy đám đông ập đến. Bà vứt hai gã đàn ông ở định bỏ chạy, nhưng chạy mấy trăm mét cảnh sát đạp ngã nhào. Trong nháy mắt, bà trói chặt như một đòn bánh tét.
Tống Liễu kinh hoàng. Chuyện gì thế ? Chỉ là bắt cóc một đứa con gái, dẫn tới thiên binh vạn mã thế ? Thấy đám và những chiếc xe quen thuộc, lên tiếng: "Từ bỏ , bà thoát ."
Tống Liễu nghiến răng nghiến lợi, xách dậy, con d.a.o găm kề sát cổ : "Mày đắc ý cái gì? Đến mày cũng dám coi thường tao ?"
Tôi bà , ánh mắt còn một chút ấm nào: "Tống Liễu, đây là tự làm tự chịu."
Bà sai đường từ lâu, bao nhiêu năm qua vẫn hề hối cải. Rơi bước đường đều là do bà tự chuốc lấy. Tống Liễu điên cuồng gào thét: "Câm miệng! Đều là các nợ tao!"
"Thằng cha khốn khiếp của mày với tao, mày cũng với tao, tất cả đều với tao!"
Bà đẩy phía làm lá chắn. Phó Văn Tịnh bước tới, lo lắng hét lên: "Thả Bối Bối !"
"Dựa cái gì!" Tống Liễu ấn mạnh con d.a.o hơn, làm rách một đường da cổ . Bà gào lên với Phó Văn Tịnh: "Tại cô chỉ là một đứa con gái mà thể khiến các làm đến mức ?"
"Hai chúng đều là đàn bà như , dựa cái gì cô sống sung sướng, còn thì ?"
"Tôi cam tâm! Tôi cam tâm!"