Kỷ Trầm ơi, nuốt lời .
Những đứa con của , lẽ chúng là một tồi giữ nổi hạnh phúc, nên hết đứa đến đứa khác, chẳng đứa nào chịu đến với cả.
Mỗi tỉnh dậy từ những giấc mơ như thế, trái tim co thắt từng cơn đau đớn.
Trong thẻ của nhiều tiền, nhiều đến mức thể bắt đầu vô .
sức lực của sớm bào mòn đến cạn kiệt.
Khi chứng suy nhược thần kinh lên đến đỉnh điểm.
Tôi nhớ bước lên sân thượng bằng cách nào, chỉ nhớ gió lớn, bóng lầu bé tí xíu.
Tôi nhắm mắt , đến khi mở mắt nữa, giường bệnh.
Bác sĩ nghiêm giọng với rằng, tâm bệnh của quá nặng, cứ tiếp tục thế sẽ tự hủy hoại chính .
Tôi gương mặt tiều tụy, hốc hác của trong gương.
Trông thật xí, xí đến mức chỉ rúc sâu cái kén làm từ chăn ấm.
Chỉ vị bác sĩ tâm lý của là hằng ngày kiên nhẫn gõ nhẹ cái kén đó.
Cô :
"Thời gian sẽ mang tất cả, đừng kháng cự nỗi đau, nó sẽ mờ nhạt dần thôi."
Tôi với cô rằng, .
Bảy năm yêu đương dây dưa với Kỷ Trầm, và cả những đứa trẻ từng thực sự tồn tại trong cơ thể .
Chúng là ký ức, mà là những vết sẹo khắc sâu xương tủy.
Thời gian mang chúng , nó chỉ khiến mỗi nhớ đều giống như x.é to.ạc vết thương thêm nữa.
đau quá.
Đau đến mức dù là vô vọng, vẫn điên cuồng lãng quên.
Tôi ép bản tiếp nhận trị liệu.
Bác sĩ :
"Đi ngoài hóng gió , thế giới rộng lớn , con sẽ học cách buông bỏ."
Thế là dành một năm để qua nhiều nơi.
Đôi khi cảnh sắc bao la, trong thoáng chốc vẫn nghĩ về Kỷ Trầm.
Tôi nhớ từng hào hứng lên kế hoạch cho chuyến du lịch vòng quanh thế giới khi cưới.
Chúng sẽ Iceland, Sahara, Great Barrier Reef...
Đi đến tất cả những nơi mà hằng mong ước.
Lúc đó hạnh phúc và ngây thơ lập một kế hoạch chi tiết, cứ ngỡ tương lai đang gọn trong tầm tay.
Cho đến đêm tân hôn, dùng cách tàn nhẫn nhất để giáng cho một cái tát tỉnh .
Đêm đó nghĩ nát óc cũng hiểu, rốt cuộc lòng từ lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trang-sang-tung-thuoc-ve-anh/chuong-6.html.]
Giờ đây, khi hồi tưởng kỹ những ánh mắt lảng tránh, những nụ hôn lấy lệ và những đêm vắng mặt .
Tôi mới nhận , tình yêu vốn giống như nắm cát thể giữ chặt, âm thầm rò rỉ hết từ lâu.
Chẳng qua lúc đó, quá yêu .
Tình yêu khiến mù quáng, cam tâm tự thêu dệt nên hàng ngàn ảo tưởng rằng vẫn còn yêu .
Mà chịu thừa nhận một sự thật rằng, sớm hết yêu .
Đi du lịch lúc nào cũng thoải mái dễ chịu, mà phần lớn là những chặng đường dài mệt mỏi và những rắc rối thể dự đoán.
khi cảnh hằng mong ước bất chợt hiện mắt, gian khổ đều trở nên xứng đáng.
Trên suốt chặng đường , gặp ít bạn đồng hành.
Những cùng lâu nhất là một nhóm gồm vài dì tự phát lập .
Tóc họ bạc, nhưng bước chân vẫn vững vàng.
Tôi hỏi:
"Người nhà lo lắng khi các dì chơi thế ạ?"
Người dì đầu mỉm :
"Cả nửa đời quanh quẩn bên xó bếp, hầu hạ chồng, nuôi nấng con cái, những ngày tháng cuối cùng , cũng nên sống cho một chứ."
Dì , đột nhiên vỗ nhẹ tay :
"Cháu còn trẻ thế , đường chệch một chút thì ? Cứ rẽ sang hướng khác mà bắt đầu thôi."
Khoảnh khắc đó, đống bùi nhùi rối rắm trong đầu như đột ngột cắt đứt.
Chúng cùng bộ xuyên qua một khu rừng nhiệt đới.
Độ ẩm tăng cao, các dì thường xuyên dừng uống nước, đoàn chúng chậm hơn hẳn so với những khác, nhưng ai đến việc bỏ cuộc.
Đứng ở bìa rừng, khi hoàng hôn buông xuống đỏ rực như máu, chúng ôm lấy và nức nở vì xúc động.
Ngoảnh khu rừng rậm rạp và con đường mòn ngoằn ngoèo phía , những nỗi đau xé lòng sự phản bội từng canh cánh trong lòng bỗng nhiên trở nên nhỏ bé vô cùng.
Gió rừng thổi bay những chấp niệm, đồng thời mang một cuộc đời mới.
Tôi dùng đôi chân để đo đạc sự rộng lớn của thế giới, và cũng trong những phong cảnh dọc đường, từng chút một ghép mảnh đời tan vỡ của chính .
Cuối cùng, trở về căn hộ nhỏ ở miền Nam. Nằm ghế sofa, tâm hồn những đổi mang tính bước ngoặt.
Tôi còn đắm chìm trong những ký ức đau thương, còn gặm nhấm quá khứ cay đắng nữa.
Tôi bắt đầu tập thể d.ụ.c buổi sáng, làm đồ thủ công, học làm bánh và tập yoga.
Tôi làm tất cả những việc khiến cảm thấy bình yên để tự vỗ về bản .
Cho đến một buổi chiều bình thường như bao ngày khác, khi ôm bó hoa từ cửa hàng hoa trở về nhà.
Tôi đột nhiên thấy Kỷ Trầm.
Sau giây lát ngỡ ngàng, lòng chẳng hề dấy lên chút gợn sóng nào.
Thậm chí sự ngạc nhiên đó chỉ đơn giản là vì suýt chút nữa quên mất từng gây sóng gió kinh hoàng trong đời .
Tôi cho nhà.