Trả hiếu - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-02 08:34:56
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ từ lúc kết hôn đến giờ luôn chăm sóc cẩn thận, cùng chịu khổ bao nhiêu năm, cùng chăm sóc Bà Cô.

Thế mà bây giờ, mặt em Bà Cô, cái đồ trắng mắt , cào thành mấy vết m.á.u !

Tôi nghiến răng nghiến lợi, xông đến mặt Bà Cô, giáng mạnh một cái tát mặt bà .

"Cái mụ điên , mau xin vợ !"

5

Bà Cô cú tát của đ.á.n.h choáng váng.

Còn bố thì mất kiểm soát, xông tới đ.á.n.h .

Ông là bố ruột, đ.á.n.h trả, nhưng cũng để ông đ.á.n.h trúng.

Hai chúng cứ thế giằng co và vật lộn.

Cuối cùng, tiếng ồn ào làm kinh động hàng xóm, họ tay giúp đỡ gọi cảnh sát.

Cảnh sát đến, khí trong nhà mới dần lắng xuống.

Tranh chấp nội bộ gia đình thì đa là hòa giải.

chuyện của chúng , thể giải quyết bằng hòa giải đơn thuần.

Yêu cầu của chúng là Bà Cô vô liêm sỉ nhanh chóng cút khỏi nhà, đừng quấy rầy chúng nữa.

Còn yêu cầu của bố và Bà Cô là đòi chúng trách nhiệm nuôi dưỡng đến cuối đời.

Do tình huống phức tạp, cảnh sát cũng thể giải quyết triệt để ngay lúc đó.

điều ngờ tới là, ngay khi cảnh sát rời , Bà Cô còn hung hăng như phát điên, c.ắ.n răng hạ thấp giọng điệu.

"Từ Thanh, cô thừa nhận cô ích kỷ. Lúc đó cô nghĩ nhiều, chỉ thấy hai đứa con trai sung sướng gì với cô, với cả căn nhà cũ vốn dĩ nên chia cho chúng nó, nên cô mới chia mỗi đứa một nửa."

"Còn chuyện của bố mày, cô thề là cô thật sự cứu mạng , nếu cô dối thì đường xe tông c.h.ế.t."

"Đương nhiên, cái chuyện mày 10 năm trả ơn gần hết, cô chấp nhận. Ơn cứu mạng là đùa ?"

"Tuy nhiên, xét đến sự hi sinh của vợ chồng mày, cô sẽ cho chúng mày một con đường, đảm bảo tất cả đều yên ."

"Vợ mày chẳng một đứa em gái ? Bảo con bé gả cho con trai lớn của cô. Con cô bây giờ tiền, gả cho nó thì vợ chồng mày cũng thơm lây. Đây coi như là cô báo đáp ân tình cho nhà mày."

6

Nghe những lời , vợ lập tức thể yên nữa.

Cơn thịnh nộ kịp nguôi ngoai của bùng phát mạnh mẽ hơn.

Hai đứa con trai đó của bà , nếu chúng là t.ử tế, thì đến nỗi 10 năm trời bỏ mặc ruột thèm đoái hoài như thế ?

Con trai út thì nhuộm tóc vàng, trộm xe đạp điện, cả ngày cắm đầu trong quán net.

Con trai lớn thì nghiện ngập cờ b.ạ.c rượu chè đủ thứ, cơ quan công an xử lý chỉ một .

Còn em vợ ư? Người nghiệp đại học danh tiếng, hiện tại là một nhân viên văn phòng cao cấp.

Nói chúng là "cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga" là quá lời khen cho chúng !

còn tranh cãi thêm nữa.

Nghe đến đây, hiểu rõ ý đồ của bà . Tranh cãi vô nghĩa với bà hề ích lợi gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tra-hieu/chuong-4.html.]

Tôi dẫn vợ ngoài ăn cơm, cứ thế để mặc bố và Bà Cô ở trong nhà.

Đến khi chúng về nhà lúc nửa đêm, bố rời , còn Bà Cô cũng ngủ say.

Cứ như thể những chuyện xảy hôm nay từng tồn tại ......

Nực thật.

Từ hôm nay trở , đừng hòng bắt chịu đựng thêm nữa.

Tôi lập tức bật tất cả đèn trong nhà lên, ngay tại chỗ thu dọn hành lý của bà , nhét hết trong bao tải.

Bà Cô dụi mắt : "Từ Thanh, mày đang làm cái gì thế?"

Tôi đóng gói : "Con trai lớn của cô như , thì cô mau đến đó mà sống chung với chúng ."

Bà Cô cuống quýt, xông lên giằng lấy hành lý: "Mày rốt cuộc làm gì? Mày phản cả !"

"Cút ngay!" Tôi đẩy mạnh bà , chỉ thẳng mặt bà .

"Ban ngày, cho cô cơ hội kết thúc trong hòa bình , nhưng cô coi gì, đúng là nước lấn tới."

"Cô đừng tưởng cứ bám riết cách nào. Giờ sẽ khiến cô cút, tin thì cứ mở to mắt mà xem!"

Nói xong, lập tức gọi điện cho thợ khóa.

"Alo, khóa cho phòng 1232, khu dân cư Thường Thanh."

Bà Cô sợ hãi, liên tục la hét: "Đừng đến! Không cần !"

"Cô ? Thật sự coi là chủ cái nhà ?"

Tôi nắm chặt cổ tay Bà Cô, mở cửa đạp mạnh bà ngoài, đó đóng sập cửa và khóa trái .

"Cút !"

7

Bà Cô ở ngoài cửa gào t.h.ả.m thiết, làm kinh động bộ hàng xóm láng giềng.

gọi điện cho bố , lớn tiếng lóc kể lể.

"Anh Hai! Hết trời hết đất ! Con trai đuổi em ngoài, em đang ở cửa đây, lạnh đói, em sắp c.h.ế.t !"

"Đồ ngu ngốc." Tôi nhàn nhạt buông một câu c.h.ử.i thề.

Vợ lo lắng hỏi, liệu làm gây vấn đề gì .

Tôi lắc đầu bảo em , cứ yên tâm.

Em vất vả vì 10 năm cống hiến của chúng . Từ nay về , sẽ để em chịu bất cứ ấm ức nào nữa.

Bà Cô cứ làm ầm ĩ mãi chịu rời . Lúc đầu hàng xóm còn xem náo nhiệt, nhưng chỉ một lát cảm thấy ngán ngẩm.

Giữa đêm hôm khuya khoắt còn làm ồn đến mức ngủ .

hàng xóm khuyên can, rằng mai còn làm, gì thì đợi ban ngày .

Bà Cô giống như ch.ó dại, thấy ai cũng nhào tới c.ắ.n xé.

"Mày làm thì liên quan quái gì đến tao? Chuyện nhà tao thì mắc mớ gì đến mày? Tao thích làm ầm lên đấy!"

Nực , đây còn là nhà của bà ?

là một kẻ vô liêm sỉ, t.h.u.ố.c chữa.

Loading...