Trả hiếu - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-02 08:34:53
Lượt xem: 11
Sau khi hai con trai ruồng bỏ, suốt mười năm ròng, chi phí ăn uống, t.h.u.ố.c men, khám bệnh của bà cô đều do , cháu đành lòng , lo liệu.
Gần đến Quốc khánh, căn nhà cũ ở quê của bà cô giải tỏa, nhận hai triệu tệ tiền đền bù. Bà chia một triệu cho con trai lớn, một triệu cho con trai út, với :
"Vợ mày còn một đứa em gái , bảo nó lấy thằng con lớn nhà tao !"
"Con trai tao giờ giàu , lấy nó thì nhà mày cũng thơm lây. Coi như tao báo đáp cái ơn nhà mày cưu mang tao bấy lâu."
Thằng con lớn của bà thì ăn chơi trác táng, cờ bạc, đủ cả năm thói . Còn em vợ nghiệp từ trường đại học danh tiếng.
Tôi lạnh lòng. Ngay ngày hôm , lập tức đóng gói hành lý của bà và đưa về quê.
"Nếu con lớn của cô như , thì cô về ở với nó ."
1
"Vợ ơi, Quốc khánh sắp đến , đặt vé máy bay đấy, lúc đó chúng ..."
Tôi tan sở về đến nhà, đang định bàn chuyện du lịch nghỉ lễ. bước thấy nét mặt vợ vui.
"Sao thế em?"
Tôi đặt cặp xuống, lo lắng tiến đến hỏi thăm.
Vợ mím môi, liếc bà cô đang ghế sofa.
Bà cô bướng bỉnh mặt chỗ khác, vắt chéo chân, thèm về phía chúng .
Xem hai gây mâu thuẫn .
Thử nghĩ mà xem, bà cô hai đứa con trai, mà đến nhà ở, ăn uống, chữa bệnh suốt mười năm trời.
Năm đó, bố lóc cầu xin : "Cô con hồi nhỏ từng cứu mạng bố, bố thể trơ mắt cô c.h.ế.t đói, cầu xin con giúp cô , ?"
Tôi nhất thời mềm lòng, bèn nhận nuôi bà cô.
Tôi hiểu vợ, cô lửa giận trong lòng cũng là điều bình thường.
Tôi nắm tay cô , kéo cô phòng chuyện.
vợ hất tay , tránh khỏi , thẳng.
"Người cô ruột của đó, nhà cũ giải tỏa nhận hai triệu tệ, bà chia thẳng cho hai đứa con trai mỗi đứa một triệu!"
"Em hỏi Từ Thanh, bao năm nay, bà coi là gì? Coi em là gì hả!"
Tôi sững sờ tại chỗ.
Cái gì? Hai triệu tiền đền bù giải tỏa nhà đất ư?
"Chuyện là khi nào?"
Tôi đầu bà cô.
Bà cô bật dậy, chỉ thẳng mũi vợ và .
"Nhà cũ của tao liên quan gì đến mày? Tiền của tao, tao cho ai cần mày đồng ý chắc? Cái tay mày thò quá dài đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tra-hieu/chuong-1.html.]
"Tay thò quá dài?"
Giọng vợ đột nhiên cao lên, cô sắp sửa lao tới tranh cãi với bà cô.
"Bà ăn trong nhà , chúng còn lo tiền th uốc thang khám b ệnh cho bà. Thế mà bà t iền, lưng cái là chia hết sạch, coi chúng là gì? Là kẻ đổ vỏ !"
"Tôi cho bà , t iền bà cho ai thì cho, chúng thèm. bây giờ, lập tức, mời bà khỏi nhà ! Chúng thể nuôi bà nữa!"
Bà cô , nhảy dựng lên la lối.
"Ti ền của tao chi hết , giờ còn một xu! Mày đuổi tao , là tính để tao chếc đói ?"
"Mất chút t iền nuôi tao mà chúng mày vui ? Năm xưa, tao cứu mạng bố chồng mày đấy! Chúng mày nuôi tao là điều hiển nhiên!"
Vợ tức đến mức thở dốc: "Bà thật vô liêm sỉ! Bà giữ t iền dưỡng già là do bà tự nguyện, dựa mà bà dùng đạo đức trói buộc chúng !"
"Nói cái gì thế? Cả đời tao nghèo khổ, khó khăn lắm mới t iền, làm tao thể bạc đãi hai đứa 'giống nòi' của tao ? Tao rõ ràng, chúng mày nuôi tao là để trả ơn cứu mạng, là chuyện hiển nhiên!"
Tiếng cãi vã ồn ào tràn ngập khắp căn nhà.
Tôi tại chỗ, nắm chặt tay, đầu óc hỗn loạn.
Vợ cảnh cáo : "Từ Thanh, hoặc là bà , hoặc là em , tự chọn !"
2
Lúc bước , còn nghĩ là họ cãi vì những chuyện vặt vãnh trong nhà.
Không ngờ bà cô nhận hai triệu tệ, mà còn chia hết sạch cho hai đứa con trai chỉ trong nháy mắt.
Tâm trạng tụt dốc phanh.
Vợ đúng, chúng ham t iền, chuyện nhà bà đền bù, bà cho ai là quyền tự do của bà .
tại bà giữ chút t iền dưỡng già nào cho bản ?
Bà hai đứa con trai đó, đứa nào cũng tệ hơn đứa nào, căn bản thể nào phụng dưỡng bà ?
Sau khi những lời đó của bà cô, càng nổi đ iên.
Chúng nuôi bà thuần túy là vì thấy bà đáng thương, cộng thêm lời nhờ vả của bố .
Từ khi nào việc đó trở thành chuyện hiển nhiên ?
Tôi hít sâu một , cố gắng giữ bản bình tĩnh nhất thể.
Dù bà cũng là bề , hơn nữa tình hình mắt đang như thế .
Tôi là vì tham t iền của già nên mới phát điê n tại chỗ.
Điều đó sẽ gây bất lợi cho công việc quản lý cấp cao mà vất vả lắm mới .
"Cô, rốt cuộc cô nghĩ gì ? Cô cứ thế mà tiêu hết t iền, cô nghĩ đến bản ?"
Bà cô trợn mắt , vẻ mặt kinh ngạc.
"Từ Thanh, ngay cả mày cũng chuyện với tao kiểu ? Vợ mày thì đành, nó là ngoài. Mạng bố mày là tao cứu, đứa tư cách chất vấn tao nhất chính là mày đấy!"
Tôi tức đến mức bật , lập tức đính chính với bà .