Chú mèo nhỏ nuôi ở căn hộ mà chúng ở khi mới kết hôn.
Bật đèn lên, một cục bông màu cam đang kệ leo trèo khẽ khàng nhảy xuống sàn, tới quanh quẩn bên chân và Trác Chí Thư, khẽ kêu "meo" một tiếng.
Tôi thụp xuống, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.
Mèo con kháng cự, thậm chí còn phát tiếng "gừ gừ" trong cổ họng.
Tôi ngạc nhiên : "Nó sợ em ? mà nó cứ kêu rung rung thế ?"
Trác Chí Thư cúi bế thốc con mèo lòng, đắc ý :
"Bởi vì nó nhớ em mà, với còn trải váy ngủ của em trong ổ của nó nữa, nó em là nó đấy."
"Nó rung chính là đang nó thích em đấy."
Mèo con như hiểu ý, "meo"
một tiếng.
Tôi thích nó chịu , giơ tay bế lấy mèo con.
"Cho em bế một tí nào."
Trác Chí Thư nghiêng tránh né, hừ một tiếng:
"Không , em định bỏ rơi , thì con cái chắc chắn thuộc về , sẽ tái hôn ."
Tôi nhất thời nghẹn lời.
Trác Chí Thư cúi đầu gãi cằm cho mèo con, tỏ vẻ yếu đuối :
"Cha dượng bằng cha đẻ , bé cưng , con nhất định cũng cha dượng đúng ? cần ba nữa , con chỉ thể làm một chú mèo đơn thôi."
"Không , ba kiên cường lắm. Ba sẽ chỉ cô độc chờ đợi cả đời thôi, tuyệt đối lòng đổi , cũng tìm kế cho con ."
"Biết ngày nào đó kết hôn thứ ba, thì gia đình ba chúng đoàn tụ..."
Tôi cạn lời, lườm một cái cháy mắt.
"Anh bệnh , Trác Chí Thư."
Trác Chí Thư mở to mắt chớp chớp, "Vẫn nữa, vợ ơi."
Tôi: "..."
"Đầu óc hỏng đúng ?"
Tôi giật lấy chú mèo từ tay , bế nó hôn mấy cái, nũng nịu : "Mẹ bỏ rơi mèo con nào, sẽ chăm sóc bé cưng cả đời. Con tên là Thẩm Tiểu Quất nhé? Theo họ nha."
"Nó tên là Thẩm Tiểu Quất?"
"Có ý kiến gì ?"
"Dựa cái gì mà nó theo họ em? Anh cũng ! Anh đổi tên thành Thẩm Chí Thư! Em cũng chăm sóc cả đời!"
"..."
Tôi ôm mèo con xa một chút.
17
"Tiểu Quất, ba con đầu óc bình thường , ít chơi với ông thôi, kẻo lây đấy."
"Meo."
"Ái chà, bé cưng hiểu hả? Tiểu Quất nhà đúng là thông minh nhất thiên hạ, chắc chắn là di truyền từ , đúng nào? Chụt chụt."
Tôi vùi mặt chú mèo nhỏ "hít" lấy hít để.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tong-tai-tung-ke-hiem/chuong-8.html.]
Trác Chí Thư bỗng nhiên im bặt.
Tôi tới phía , thấy ngón tay đang lướt điên cuồng màn hình.
[Gấp gấp gấp gấp gấp! Vợ chỉ cần con chứ cần nữa thì làm ?]
[Tôi còn đuổi tên già thì vợ đem lòng yêu con mèo , hết hôn bế nó. Đã bao lâu cô đối xử với như thế chứ!]
[Nếu ly hôn, khả năng tòa phán quyết theo đứa con cao ?]
Lâm Tiêu: [Cạn lời.]
Tôi đặt chú mèo nhỏ xuống, dùng hai tay nâng lấy mặt Trác Chí Thư, bắt đối diện với .
"Em định kết hôn với Phó Tầm . Em ly hôn chẳng qua là vì hiểu lầm ngoại tình thôi."
"Thật ? mà... nhưng mà em còn cùng ăn mừng nữa..."
Trác Chí Thư vẫn còn bán tín bán nghi.
Xem thời gian , cũng chẳng dễ chịu gì.
Chúng đều là những kẻ ngốc.
Tôi nhẹ giọng giải thích: "Thật mà. Em bảo chúc mừng em là vì em tìm thấy yêu. Em yêu ."
Lông mi Trác Chí Thư run rẩy, khóe miệng kìm mà trễ xuống.
"Thật ?"
"Thật, em yêu ."
Tôi kiễng chân lên, khẽ hôn môi .
"Mèo con kêu 'gừ gừ' là để thể hiện sự yêu thích, nhưng con kêu như thế, nên chúng thường xuyên 'em yêu ' để bày tỏ lòng ."
"Trác Chí Thư, em yêu ."
"Anh cũng yêu em, bà xã. Anh yêu em bắt đầu từ gặp ở bữa tiệc đó, mà là từ ba năm . Trong một nhà hàng, em đỏ hoe mắt đ.â.m sầm lướt qua."
Trác Chí Thư cúi đầu hôn .
Tôi bắt đầu chút ấn tượng.
Đó là đầu tiên gặp kế, cha cưới bà về nhà và bắt đổi cách xưng hô gọi bà là ''.
Tôi từ chối.
Cha tát một cái.
Tôi bất chấp lễ nghi, chạy khỏi phòng bao vô tình va khác.
Hóa , đó mới là đầu tiên sống tùy hứng như .
Tôi mỉm : "Biết , yêu em."
Trác Chí Thư chớp mắt, bắt đầu nảy ý :
"Vậy thì, giữa và Tiểu Quất, em yêu ai hơn?"
"..."
"Em gì chứ, bà xã em ! Quả nhiên là em lòng đổi đúng ? Trời đất ơi, dốc hết tâm sức 'hạ sinh' cho em một chú mèo, mà em nỡ lòng nào yêu nhất nữa..."
Trác Chí Thư bắt đầu than vãn.
Tôi lẳng lặng bế mèo con lên, khẽ dặn dò:
"Tiểu Quất , đầu óc ba con thật sự bình thường cho lắm, cứ để nuôi con thôi, kẻo khiến bảo bối của biến thành một chú mèo ngốc mất."
"Meo."