Tổng tài tung kế hiểm - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-16 18:22:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vết thương của em đau nữa ? Hôm nay dậy sớm thế, ngủ tiếp , lát nữa nấu cơm xong sẽ gọi em dậy."

Trác Chí Thư đầu , đầu ngón tay nhấn màn hình điện thoại đến mức trắng bệch.

Anh chắc chắn đang giấu giếm điều gì đó.

Tôi lắc đầu: "Không đau, cũng mệt, em ở bên một lát. Anh xem tin nhắn ? Không bảo là quan trọng ."

Trong mắt Trác Chí Thư thoáng qua một chút chột .

Sau một lúc im lặng, đẩy điện thoại và máy tính xa.

Trác Chí Thư bế thốc lên bàn bếp, chống hai tay xuống, ngước khàn giọng : "Vậy chúng làm chuyện khác nhé?"

Đôi môi mềm mại phủ lên môi , thở mạnh mẽ mà đầy quyến luyến.

"Không xem tin nhắn ?"

"Không quan trọng bằng em."

Nói xong, Trác Chí Thư hôn một nữa.

Khi bàn tay lạnh chạm da đùi , bỗng nhiên sực tỉnh.

Rốt cuộc trong đó cái gì mà dùng cách để che giấu?

Tim đập nhanh một cách bất an.

Tôi nắm lấy cổ tay , nhỏ giọng : "Thôi bỏ , em mệt ."

7

Ngày hôm , đến cửa hàng mua chiếc điện thoại mẫu mới nhất, định bụng sẽ đích mang đến công ty tặng cho Trác Chí Thư.

Anh vẫn đang họp.

Tôi định làm phiền , bèn vệ sinh .

Bên ngoài buồng vệ sinh, hai nữ nhân viên đang trò chuyện.

"Lạ thật, đây nào cô đến, sếp Trác chẳng đều dời lịch họp ? Sao hôm nay để cô chờ thế ."

"Họ kết hôn cũng gần bốn năm nhỉ? Biết sếp Trác bắt đầu chán cô ."

"Không đời nào."

"Sao ? Cô lúc nào cũng sai bảo sếp Trác như con, lâu dần thì đàn ông nào mà chịu nổi. Tôi trợ lý đặc biệt , dạo sếp Trác gọi điện cho một phụ nữ lắm."

"Thật giả ..."

Cảm giác bất an ngày càng mãnh liệt.

Đợi đến khi tiếng bước chân của hai xa dần, mới mở cửa bước , thẫn thờ rời khỏi nhà vệ sinh.

Trác Chí Thư kết thúc cuộc họp ngang qua, gọi :

"Vợ ơi, em đến mà báo cho một tiếng?"

Hai bóng cách đó xa sững một chút, vội vàng chạy biến về văn phòng.

"Em ngang qua nên mang điện thoại cho ."

Tôi đưa túi giấy tay cho .

Trác Chí Thư nhận lấy, mắt sáng lên: "Em mua cho ? Cảm ơn vợ nhé, vất vả cho em ."

Anh dắt tay về phòng làm việc, cầm điện thoại mới chụp ảnh lia lịa.

Chắc là định khoe khoang khắp các hội nhóm đây mà.

Tôi lơ đãng .

Có tiếng gõ cửa.

Trợ lý bê một chiếc thùng giấy của nhãn hàng L bước , : "Sếp Trác, bưu phẩm giao hỏa tốc trong thành phố của ạ."

Nụ của Trác Chí Thư lập tức cứng đờ, lắp bắp :

"Cái đó... của , chắc là gửi nhầm ."

"Vậy cần gửi trả ạ?"

"Cứ để phòng hồ sơ , lúc nào rảnh sẽ hỏi xem ."

"Vâng ạ."

Đợi trợ lý rời , Trác Chí Thư vội vàng giải thích thêm:

"Chắc là mua đấy, gửi nhầm địa chỉ thôi, lát nữa hỏi bà xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tong-tai-tung-ke-hiem/chuong-4.html.]

lúc , tiếng chuông điện thoại vang lên.

Sắc mặt Trác Chí Thư càng thêm khó coi.

Anh cúp máy, kịp lên tiếng thì chuông reo một nữa.

Có lẽ sợ tỏ quá lộ liễu, đành nhắm mắt đưa chân nhận cuộc gọi.

"Cuộc gọi quan trọng, vợ đợi một chút nhé."

Trác Chí Thư vội vàng phía cửa sổ.

Suốt cả cuộc gọi, chỉ ậm ừ qua loa vài tiếng "ừ, ".

lúc kết nối, loáng thoáng thấy giọng nữ ở đầu dây bên .

Nhớ cuộc đối thoại trong nhà vệ sinh, ướm hỏi: "Ai gọi thế ?"

"À, một bên đối tác mà."

"Họ bảo tối nay buổi tiệc xã giao, bắt buộc . Lâm Tiêu cũng cùng, thể gọi điện cho để chứng minh. Sẽ về muộn ."

" nếu em , thể từ chối."

Trác Chí Thư thực sự giỏi dối, ngay cả việc lời của mâu thuẫn mà cũng nhận .

cũng chẳng thông minh, ứng phó với tình huống thế nào.

Cha từng , một vợ chuẩn mực nên giả ngốc đúng lúc, đó mới là chìa khóa để giữ gìn hôn nhân.

Vậy nên bảo: "Anh cứ ."

8

Trác Chí Thư về nhà quả thực muộn, chỉ điều một bộ quần áo khác.

"Lâm Tiêu uống say quá nên nôn hết lên , thế là mượn tạm đồ của mặc, bộ cũ vứt luôn , bẩn kinh khủng."

"Anh tắm nhé vợ."

Trác Chí Thư xong liền lẻn ngay phòng tắm.

Lúc trở , mặc sẵn bộ đồ ngủ.

Tôi , đang giấu điều gì đó.

Mọi khi khi tắm xong, nhất định sẽ quấn khăn tắm loanh quanh trong nhà vài vòng mới đồ ngủ, vì ghét cảm giác bí bách, nóng nực.

Câu trả lời ngay bên lớp áo .

Tôi trở lên hông , vươn tay cởi cúc áo ngủ của .

Người đàn ông ngày thường hận thể khảm trong xương thịt, lúc nắm lấy cổ tay , lúng túng :

"Đừng mà, hôm nay uống nhiều quá, mệt ."

"Để em."

Tôi cúi xuống, thì thầm tai một câu.

Vành tai Trác Chí Thư đỏ bừng lên ngay lập tức, bàn tay thoát khỏi khựng giữa trung, nhúc nhích.

Mãi cho đến khi chiếc cúc thứ hai mở .

Anh mới sực tỉnh, vội kéo tấm chăn bên cạnh quấn chặt lấy , ôm đặt xuống giường.

"Thực sự là mệt lắm vợ ạ."

Trác Chí Thư hôn nhẹ lên môi : "Chờ bận nốt đợt nhé? Anh nhất định sẽ tạ tội với em ."

Tôi câu trả lời, bình thản đáp: "Vâng."

tài nào chợp mắt nổi, cứ trằn trọc mãi thôi.

Ánh đèn vàng ấm áp lẽ khiến buồn ngủ, nhưng lúc khắc họa thứ quá rõ ràng.

Bao gồm cả dòng suy nghĩ của .

Cảm nhận đang cựa quậy, đàn ông đang ngủ say theo bản năng vươn tay , ôm lòng khẽ thở dài.

Tay áo ngủ kéo lên một góc, để lộ một vết cào dài và mảnh.

Có lẽ lưng còn ít những vết như thế nhỉ?

Kiểu móng tay quả là mới lạ và sắc bén, chắc hẳn sẽ khiến khó quên lắm đây.

Cha đúng, giữ gìn hôn nhân thì cần giả ngốc.

Tại ánh đèn cả, soi rọi thứ quá rõ ràng.

Loading...