Hôm nay là ngày giỗ của .
Trác Chí Thư cùng đến nghĩa trang, đó về nhà ăn cơm.
Thực trong ký ức của , luôn mong trở thành một tự do và sống thật với chính .
Chỉ là bà mất sớm quá.
Nơi hoạt động của từ đó bó buộc trong phòng vẽ và phòng đàn.
Sau mới hiểu , hóa chỉ đơn giản là vì cha yêu sự nghiệp của ông hơn.
Suy nghĩ của quan trọng, điều quan trọng là lợi ích mà thể mang cho công ty.
Vì , ông hài lòng khi lấy nhà họ Trác.
Mỗi thấy Trác Chí Thư, ông đều tươi niềm nở.
"Chi Chi , phụ con một tay, làm mấy món mà Chí Thư thích ăn ."
"Vâng."
Tôi định dậy thì Trác Chí Thư cản .
"Để con là , hôm nay Chi Chi dậy sớm, cứ để cô nghỉ ngơi ạ."
"Thế , để con làm . Ngày nào con cũng bận rộn việc ở công ty, càng cần nghỉ ngơi."
Ba gượng, sang liếc một cái sắc lẹm, "Chi Chi."
Trác Chí Thư nắm tay , dậy: "Không ạ, con tự rõ khẩu vị của hơn."
Chờ trong bếp , vẻ mặt ba lập tức lạnh lùng hẳn xuống.
"Thẩm Chi, tao thấy mày đúng là đắc ý đến quên cả trời đất đấy. Trước đây để nó gắp thức ăn, xới cơm cho mày đành, giờ còn để nó nấu cơm cho nữa ?"
"Là tự mà."
Tôi vô cảm đáp.
Ba khẩy một tiếng, trầm giọng :
"Tao cho mày , chẳng đàn ông nào thích cái kiểu của mày bây giờ ."
"Trác Chí Thư nhắm trúng mày lúc đầu là vì công lao tao nuôi dạy mày thôi. Cứ tiếp tục thế , sớm muộn gì mày cũng nó đá thôi. Cái tính nết của mày, bộ tưởng ly hôn xong còn trèo cao nhà nào nữa chắc?"
"Tao cho mày , nếu công ty ảnh hưởng bởi việc mày ly hôn, thì đừng hòng bước chân cái nhà thêm một bước nào nữa."
Mọi thắc mắc suốt cả tối của bỗng chốc giải đáp lúc .
Hóa , điều Trác Chí Thư luôn mong là một phiên bản lo toan việc nhà, hiền thục nết na.
Anh chỉ dùng cách tâng bốc lên tận mây xanh, nhẫn tâm đẩy ngã xuống, để ngoan ngoãn ở bên cạnh .
Làm một con mèo cảnh hiền lành, vô hại suốt cả đời.
Dù thì giờ cũng đang ngang bướng, đỏ đỏng như thế , còn ba thì tái hôn.
Nếu ly hôn, về chứ.
5
Cơm nước nấu xong, đa phần đều là những món thích.
Thế nhưng ăn thấy nhạt nhẽo như nhai sáp.
Trác Chí Thư thản nhiên múc canh đưa cho .
Dưới cái lạnh lùng của ba, đẩy bát canh , nhàn nhạt : "Anh uống , em tự làm ."
Qua khóe mắt, thấy chân mày Trác Chí Thư khẽ nhíu .
Lòng run lên, nước canh vô tình b.ắ.n trúng mu bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tong-tai-tung-ke-hiem/chuong-3.html.]
Tôi khẽ "suỵt" lên một tiếng vì đau, Trác Chí Thư giật lấy bát thìa trong tay , kéo bếp mở vòi nước.
Anh đanh mặt , đôi mày càng nhíu chặt hơn.
Giống hệt như một tuần , lúc làm loạn đòi nhận nuôi một con mèo nhỏ.
Hôm đó, đang bên đường chờ đến đón học trượt tuyết, vô tình phát hiện một con mèo nhỏ trong bồn hoa.
Nó là một con mèo mướp màu cam, dữ dằn, cứ kêu gào về phía .
Con mèo gầy, chỉ mở một mắt, mắt còn rỉ mắt khô bám đầy.
Nếu lo cho nó, chắc chắn nó sẽ c.h.ế.t.
Trong tay quần áo để bọc, thử túm gáy nó, quả nhiên nó cào cho hai phát.
Lúc Trác Chí Thư đến, con mèo vẫn hung dữ vô cùng, nhe răng múa vuốt.
Tôi bảo nhận nuôi nó.
Anh quấn con mèo chiếc áo khoác cởi , :
"Không , nó hoang dã quá."
"Nuôi một thời gian là nó sẽ quen thôi, lo cho nó thì nó c.h.ế.t mất."
Hiếm khi thấy Trác Chí Thư nổi giận như .
"Tay em cào thế mà ? Anh sẽ tìm nhận nuôi nó, nhưng em nuôi. Bây giờ đưa em đến bệnh viện tiêm phòng ."
Vì chuyện đó mà giận dỗi cả ngày trời, buổi trượt tuyết cũng .
Cuối cùng vẫn là nhận , mua cho lọ nước hoa mà hằng mong ước, chuyện mới coi như xong.
Tôi luôn nghĩ rằng giận vì thương.
Giờ xem , lẽ chán ghét vì phiền phức ngu ngốc.
Kết hợp với những lời của ba, cuối cùng cũng nhận rõ hiện thực, rũ mắt ngoan ngoãn : "Xin , em gây phiền phức cho ."
Trác Chí Thư sững .
Phải hồi lâu , mới dịu dàng :
"Không , cứ để làm là ."
6
Thực tế thì nhiệt độ của canh cao lắm.
Phần da bỏng mu bàn tay chỉ đỏ lên một chút, phồng rộp.
Trác Chí Thư vẫn xin nghỉ nửa ngày để ở nhà với .
Dạo công ty nhiều việc, dùng laptop xử lý công việc ngay bên cạnh bàn bếp.
Tâm trạng của chút phức tạp.
Tôi cuộn sofa, lúc thì thẫn thờ, lúc xem điện thoại.
Thỉnh thoảng lén một cái.
Điện thoại đặt ở góc bàn vang lên hai tiếng.
Tôi dậy định lấy.
Trác Chí Thư bỗng nhiên lao từ phía bàn bếp sang, cầm lấy điện thoại một bước.
Sau đó dường như mới nhận phản ứng thái quá của , bèn nhếch môi: "Dạo công ty nhiều dự án lớn, cần chú ý hơn."
Tôi gật đầu, khẽ "ồ" một tiếng.
Nói thì thế, nhưng khi theo cạnh bàn bếp, vẫn hề mở khóa điện thoại.