Tổng tài tung kế hiểm - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-16 18:22:27
Lượt xem: 0
Kết hôn bốn năm, càng chiều càng trở nên ngang ngược.
Cho đến khi tình cờ cuộc đối thoại giữa chồng và đám bạn :
"Chiêu thâm thật đấy, Thư. Đợi đến lúc thời hạn kết thúc, cô chẳng sẽ phục tùng ."
"Cũng chỉ mới chịu nổi cái tính đó của cô ."
"Còn ba tháng nữa là hết hạn hợp đồng giữa và chị dâu đúng ? Em thể tưởng tượng cảnh cô lóc t.h.ả.m thiết thế nào , ha ha."
Tôi trở nên im lặng tiếng.
Không còn dám làm làm mẩy, gây chuyện khắp nơi, chỉ mong khi ly hôn sẽ một cái kết êm .
Thế nhưng chồng gào thét trong nhóm bạn:
[Thằng nào đổi "cài đặt" của vợ tao hả???]
[Cô vợ gây chuyện của tao bỗng dưng trở nên tính thế ?!]
[Cứ đà thì đám đàn ông thèm khát cô sẽ xếp hàng đến tận Pháp mất thôi!!!]
1
Bạn của Trác Chí Thư về nước, cả nhóm hẹn ăn.
Chín rưỡi tối, lướt mạng thấy một tiệm đồ ngọt mới mở, địa chỉ ngay gần nơi họ đang ăn cơm.
Thế là lập tức chia sẻ bài đó cho :
[Trác Chí Thư! Em ăn cái .]
[Mười giờ tiệm đóng cửa , tranh thủ lúc nào đó mua cho em , đừng để lúc về tiệm đóng cửa mất đấy, rõ ?]
[Trác Chí Thư, Trác Chí Thư!]
Trác Chí Thư mãi trả lời tin nhắn.
Điều thật bất thường.
Bình thường ngay cả khi đang làm việc, cũng sẽ trả lời trong vòng năm phút.
Trừ phi trường hợp đặc biệt, sẽ báo với .
Tôi bĩu môi, gọi điện trực tiếp qua.
Vậy mà máy đang ở trạng thái tắt nguồn!
Dẫu thể làm chuyện gì xa, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu.
Dù thì cách đây lâu, chúng mới cãi một trận vì chuyện nhận nuôi mèo con.
Tôi mặc áo khoác , quyết định ngoài để bắt quả tang tại trận.
...
Nhà hàng và Trác Chí Thư thường xuyên ghé tới.
Quản lý thấy lập tức chỉ vị trí phòng bao của bọn họ.
Tôi lên lầu.
Đang định đẩy cửa thì bỗng thấy tiếng một đàn ông bên trong.
"Chiêu thâm thật đấy, Thư. Đợi đến lúc thời hạn kết thúc, cô chẳng sẽ phục tùng ."
"Chỉ là chút thủ thuật nhỏ thôi."
Trác Chí Thư khẽ một tiếng.
"Cũng chỉ mới chịu nổi cái tính đó của cô .
"Đổi là bọn thì chẳng ai thèm rước cô .
Nói thật lòng, đúng là đang nhẫn nhục chịu đựng đấy."
Vừa dứt lời, tiếng rộ lên dứt.
Tôi vô thức siết chặt nắm đấm, cố gắng giữ cho bản bình tĩnh.
Biết họ đang nhắc tới thì ?
Nhẫn nhịn lâu như , Trác Chí Thư cũng lợi lộc gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tong-tai-tung-ke-hiem/chuong-1.html.]
Tôi tự trấn an bản như thế.
ngay giây , những ảo tưởng đó cuộc trò chuyện trong phòng bao đập tan tành.
"Còn ba tháng nữa là hết hạn thỏa thuận giữa và chị dâu đúng ? Em thể tưởng tượng cảnh cô lóc t.h.ả.m thiết thế nào , ha ha."
"Hừ, giữ bí mật đấy, nếu bao nhiêu công sức bấy lâu nay của đổ sông đổ biển hết."
Hóa , Trác Chí Thư đối xử với chỉ là để đắc ý đến quên cả trời đất, đó tự gánh lấy hậu quả ?
2
Trước đây, là tính cách ngang ngược.
Ngược , dịu dàng, hiểu chuyện và lễ phép. Tôi vốn là một quân cờ cha dày công nuôi dưỡng để phục vụ cho việc liên hôn.
Xinh , lời và hề phản kháng.
Từ nhỏ đến lớn, những ấm nhà giàu liên hôn với nhiều đếm xuể.
Lần duy nhất tùy hứng là trong một bữa tiệc tối nọ, tự ý lẻn lên sân thượng để trốn.
Và ở đó, gặp Trác Chí Thư.
"Cô liên hôn với , tiểu thư họ Thẩm? Cô thể đưa bất kỳ yêu cầu nào." Anh .
"Bất kỳ ?"
Từ ngữ đối với một sống hai mươi ba năm như thật quá đỗi xa lạ.
Tôi ngơ ngác Trác Chí Thư.
Anh chỉ mỉm : " , bất cứ điều gì."
Có lẽ cơn gió đêm hôm đó quá khô hanh, làm rối loạn tâm trí , khiến trở nên táo bạo thử một khả năng khác.
Tôi thấy giọng vang lên:
"...... Vậy chúng thể thử chung sống bốn năm ? Nếu hợp thì ly hôn trong hòa bình."
Sự đồng ý của Trác Chí Thư ngoài dự liệu của .
Tôi nghĩ, thủ đoạn của cha lẽ thực sự thành công.
Trong mắt , là đối tượng kết hôn phù hợp nhất, giống như một chú mèo cảnh xinh , ngoan ngoãn và hề chút đe dọa nào.
Kể cả đối với Trác Chí Thư.
Vì khi kết hôn, luôn ghi nhớ đạo lý .
Không hỏi han quá nhiều, làm phiền, vượt quá giới hạn.
Có lạc trong khu biệt thự, vòng quanh trong gió lạnh hơn một tiếng đồng hồ cũng làm phiền .
Cho đến khi vô tình trẹo chân.
Nhìn chằm chằm khung chat với , suy nghĩ lâu, liệu bây giờ nhắn tin làm phiền công việc của .
[Chào , xin vì làm phiền trong giờ làm việc. Em lạc đường , thể phiền cho em nhà một nữa ?]
Một câu đơn giản, nhưng chẳng thể dễ dàng gửi .
Trong lúc còn đang do dự, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng rút lấy điện thoại của .
Tôi ngẩng đầu lên, Trác Chí Thư đang rủ mắt màn hình điện thoại của , những lọn tóc vụn trán gió thổi tung.
"Em là vợ của , vì thế em thể làm nũng, ăn vạ, thậm chí là nổi giận đưa những yêu cầu vô lý với ."
"Em thể yêu cầu làm bất cứ việc gì."
Anh trả điện thoại cho .
Trong khung chat, đoạn tin nhắn dài dằng dặc ban nãy xóa sạch, đó là ba chữ ngắn gọn:
[Đến đón em.]
Trác Chí Thư nhẹ nhàng nắm lấy tay , nhấn nút gửi.
Trái tim đập loạn nhịp thôi.
Kẻ đầu têu thản nhiên bế thốc lên, khẽ : "Về nhà thôi."
Anh rõ vốn dĩ là như thế nào.
Năm đó, rõ ràng chính là trở nên ngang bướng.