Thẩm Duật cực kỳ hợp tác, bảo làm gì làm nấy, bảo c.ắ.n thìa là c.ắ.n thìa, ngoan đáng yêu, trông cứ như một dễ bắt nạt .
Tôi mải suy nghĩ như thế mà để ý lỡ miệng ngoài.
Đến khi phản ứng , mặt bỗng chốc đỏ rực lên như tôm luộc.
Tôi cuống quýt xua tay giải thích là ý đó, nhưng ngước lên thấy mặt Thẩm Duật cũng đỏ gay thì ngượng đến mức thốt nên lời.
May lúc món ăn mang lên, vội dùng tay quạt cho bớt nóng, giả vờ chăm chú cúi đầu ăn uống để nhanh chóng xua tan cái bầu khí ngượng ngùng độn thổ .
Kết quả đang ăn thì đỉnh đầu vang lên tiếng của Thẩm Duật.
“Chị Thẩm, tại chị và bạn trai cũ chia tay ?”
“Em cảm giác... hình như vẫn còn thích chị.”
Tôi câu làm cho giật , sặc cơm ho sù sụ.
Thẩm Duật nhanh chóng đưa nước vỗ lưng cho , lúc mới thấy khá hơn một chút.
Tôi dở dở hỏi : “Sao nghĩ thế?”
Đó là chuyện tuyệt đối thể nào xảy !
Nếu Tư Kỳ thích , thể ngủ với khác ?
Đến cả sự trung thủy tối thiểu dành cho bạn đời còn , mà cũng dám là thích ?
là chuyện nực nhất trần đời.
Thẩm Duật mỉm : “Chắc là trực giác của đàn ông chăng.”
“Vả , ánh mắt em chẳng thiện chút nào.”
Tôi ngẩn , mắt Thẩm Duật nở một nụ giễu cợt:
“Lý do chúng chia tay là vì ngoại tình.”
Đồng thời, chỉ mắt và :
“Mắt của cũng là do dùng đầu t.h.u.ố.c lá làm bỏng đấy.”
Thẩm Duật sững sờ.
Cậu lộ rõ vẻ hoảng hốt, cuống cuồng xin .
Tôi bảo: “Không .”
Thực chỉ Thẩm Duật hiểu.
Ngay cả cũng hiểu nổi, tại và Tư Kỳ đến bước đường .
Rõ ràng hồi mới bắt đầu, và Tư Kỳ cũng từng ngọt ngào như trong truyện cổ tích.
Chúng bén duyên nhờ nhiếp ảnh.
Năm năm , nhận một đơn hàng chụp ảnh dạo cho shop Taobao phố.
Trong lúc nghỉ giữa giờ, vô tình đầu và thấy Tư Kỳ đang phía ngoài một quán cà phê.
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản phối với quần tây đen.
Anh tựa lưng ghế, ngửa đầu như thể đang đón lấy ánh mặt trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/tong-co-tra-nam/chuong-6.html.]
Nắng chiếu rọi lên , phủ lên gương mặt một lớp hào quang vàng óng, rực rỡ đến mức khiến vô thức nín thở, chỉ sợ làm giật .
Nhìn cảnh tượng đó, lòng ngứa ngáy khó nhịn, lập tức cầm máy ảnh lên chụp liên tiếp vài tấm.
Nửa tiếng , khi Tư Kỳ dậy định rời , cầm xấp ảnh in vội mặt , chút ngại ngùng :
“Chào , là một nhiếp ảnh gia. Lúc nãy thấy ở đằng khí chất đặc biệt nên lén chụp vài tấm, hy vọng phiền.”
Tư Kỳ nhận lấy xấp ảnh, chỉ khẽ nghiêng đầu, chăm chú một hồi lâu.
Tôi cứ ngỡ thích chụp trộm nên cuống quýt bồi thêm một câu:
“Thật xin ! Nếu thấy phiền, sẽ xóa hết ảnh gốc ngay lập tức, thành thật xin !”
Nói đoạn, vội vàng định xóa file trong máy ảnh, nhưng Tư Kỳ đưa tay ngăn hành động của .
Tôi ngẩn ngơ ngẩng đầu, bắt gặp nụ của :
“Không cần xóa , chụp lắm, cô thể gửi file gốc cho ?”
Thế là cứ mơ màng mà xin phương thức liên lạc của như .
Thời gian đầu, chúng cũng chẳng chuyện gì nhiều.
Dù cũng , chẳng bắt chuyện thế nào.
Cho đến một chơi với bạn, vì vội bắt cao tốc mà mãi gọi xe, đành liều tự lái chiếc xe Mini của .
Kết quả, đúng như dự đoán, một đoạn thì va quẹt với một chiếc xe khác.
Trùng hợp , chiếc xe quẹt trúng chính là xe của Tư Kỳ.
Tôi c.ắ.n răng định bồi thường cho , nhưng Tư Kỳ hỏi:
“Cô đang vội ? Đi đấy?”
Tôi bảo đang vội ga cao tốc, Tư Kỳ nhướng mày thẳng:
“Để đưa cô . Với kỹ thuật lái xe của cô, sợ cô khỏi phố đ.â.m khác .”
Tôi hổ đến đỏ bừng mặt, lắp bắp nên lời.
Tư Kỳ bật , thuận tay xoa đầu một cái bảo:
“Đùa thôi, xe của nhanh hơn, lên xe .”
“Xe của cô sẽ nhờ bạn đ.á.n.h bãi đỗ gần đây giúp cho.”
Anh đến nước , cũng từ chối nữa.
Lên xe của Tư Kỳ trò chuyện mới , thành phố định đến chính là quê hương của .
Tôi kinh ngạc thốt lên: “Tôi từng học đại học ở đó suốt bốn năm đấy.”
Tư Kỳ cũng ngạc nhiên, tên một ngôi trường đại học.
Tôi gật đầu lia lịa vì phấn khích.
“Nhà ngay cạnh trường đó luôn.”
Câu của Tư Kỳ khiến trợn tròn mắt.
Không ngờ hai chúng duyên đến thế!
Có lẽ khi duyên đến thì cản cũng cản nổi.