Thậm chí còn cho .
Noãn Noãn là con của .
Trên xe, cố tình hỏi : "Lại con của , bận tâm thế làm gì?"
lúc đèn đỏ, Lục Tầm nghiêng đầu liếc một cái: "Ai bảo con ?"
"Ngày tiệc thôi nôi, tự con bé đưa lựa chọn ."
Tay đưa qua từ ghế phụ, nắm lấy tay .
"Em cần thử nữa, chịu trách nhiệm, thì sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."
23
Nhà bao giờ náo nhiệt đến .
Ba chịu để Noãn Noãn sang nhà họ Lục ở, nhà họ Lục cũng giận, dọn thẳng đến đây luôn.
Một đám xúm dỗ dành Noãn Noãn.
Trong nhà còn một gia đình cún cưng mới đón về, chính là bọn cún hai năm dụ dỗ đem nước ngoài.
Dì Lục ôm Noãn Noãn, càng càng thích.
"Thật là nhặt ưu điểm của ba mà lớn, đôi mắt giống Đại Đại, cái mũi giống hệt tiểu Tầm."
Lục Tầm một bên, ánh mắt Noãn Noãn vô cùng dịu dàng.
Lòng mềm nhũn.
Tôi nắm lấy tay , mỉm khẽ: "Con cũng thấy, cái mũi giống Lục Tầm."
Lúc mấy đang dỗ Noãn Noãn, kéo Lục Tầm lên phòng lầu.
Trong phòng rèm cửa kéo kín mít, ánh sáng mờ.
Lục Tầm thuận thế bế bổng lên, ép sát cửa, ngoài miệng hỏi : "Gấp gáp ?"
Tôi ôm cổ : "Lục Tầm, lúc em sinh Noãn Noãn, muộn hơn một tháng so với ngày dự sinh."
"Lúc sinh đau, một em ở trong phòng sinh, sợ c.h.ế.t."
"Lúc đó em cứ nghĩ mãi, giá như ở đây thì mấy."
Tôi vùi mặt hõm vai , cảm nhận sự sững sờ và cứng đờ trong nháy mắt của : "Lục Tầm, Noãn Noãn là con của ."
"Cẩu Tuân lừa mà cũng tin, em giờ, giờ từng ai khác."
Lục Tầm hồi lâu lên tiếng.
Một lúc thật lâu .
Anh ôm chặt lòng, ôm chặt: "Xin em, lúc em cần nhất, đều ở bên cạnh."
Rõ ràng là tự bỏ chạy, thế mà đau lòng lời xin .
Tuy nhiên.
Cái miệng xin , nhưng những đổi cơ thể chẳng khách sáo chút nào.
Tôi đẩy đẩy : "Buông tay , làm em cấn đấy."
"Sẽ ."
Lục Tầm cúi đầu xuống hôn , học giọng điệu của buổi sáng: "Anh làm ăn gì mà."
Tôi dở dở .
Đã , cái cực kỳ thù dai hẹp hòi, câu hồi sáng đến tận bây giờ vẫn còn ghim chặt trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-va-ke-thu-khong-doi-troi-chung-roi-vao-luoi-tinh/chuong-10-het.html.]
"Noãn Noãn vẫn còn ở lầu đấy."
"Không , lầu ba vị ông bà, hai bảo mẫu, còn cả chín con ch.ó cơ mà."
Bàn tay Lục Tầm vén vạt áo, luồn trong.
Cảm xúc quen thuộc xa lạ, dễ như trở bàn tay khơi gợi lên bộ d.ụ.c vọng trong .
Lục Tầm cuốn trong lòng.
Cửa gỗ va đập phát tiếng cọt kẹt.
...
Trong căn phòng mờ tối.
Lục Tầm vuốt ve lọn tóc ướt đẫm mồ hôi của vén tai, thấp giọng thở dài: "Hai năm nay, tìm em vô , nhưng ông cụ nhà em luôn giấu thông tin của em kỹ."
Anh khẽ nhéo một cái eo , nhột đến mức rụt .
" ."
Tôi ngăn bàn tay ngày càng yên phận của Lục Tầm , hỏi : "Tại đây tin đồn nhà họ Đàm và họ Lục đang bàn chuyện cưới xin cho hai ?"
Nhắc đến chuyện , khóe miệng Lục Tầm giật giật.
"Không bàn chuyện cưới xin cho bọn , là cho con chó."
"Sau khi em bắt cóc con ch.ó ..."
Tôi ngắt lời : "Là bọn chúng cứ đòi theo em."
"Được," Lục Tầm bật , "Sau khi bọn cún nằng nặc theo em, nuôi một con khác, là ch.ó đực."
"Sau đó nó nhắm trúng con ch.ó nhà Đàm Vi, bỏ nhà theo gái sang nhà họ Đàm."
"Sống c.h.ế.t chịu về, hết cách, đành bàn bạc để nó sang nhà họ Đàm làm rể."
"Chỉ thôi á?"
"Chỉ thôi."
Lục Tầm day day mi tâm: "Tin đồn trong giới lan truyền thái quá lắm, em còn lạ gì nữa."
Cũng .
Hồi học thừa năng lượng, sáng nào cũng chạy bộ, thi thoảng vài ngang qua cửa nhà Lục Tầm chụp , trong hội bạn học liền lời đồn đãi râm ran, chui từ trong chăn Lục Tầm mới chạy về nhà.
Quá sức thái quá.
Tôi hỏi bắt đầu thích từ khi nào.
Lục Tầm ngẫm nghĩ một chút: "Thích em từ hồi học."
Nói , hai tay đặt lên eo , làm động tác nhéo : "Còn nếu là 'lên' em, thì là từ hai năm ."
Câu cuối, cố tình nhấn mạnh chữ "lên".
Tôi đỏ mặt, lấy cớ xem con gái để xuống giường.
vớt ngược trở .
"Ngoan, nhanh thôi."
Tôi tin thật.
sự thật chứng minh, tin nhầm .
Hai tiếng , với đôi chân bủn rủn, run rẩy xuống lầu.
Đồ lừa đảo!
(Toàn văn )