Tôi mong chờ thấy, ba tháng , Trần Văn Đường liệu còn là vị Giáo sư Trần lịch lãm, thanh cao, sang trọng chỉn chu nhất trong mắt những cô gái nữa !
Tuần đầu tiên đoàn phim, nhận điện thoại của Trần Văn Đường.
Anh chỗ phẫu thuật tạo thông động tĩnh mạch để chạy thận của hỏng , hỏi làm ?
Tôi dở dở đáp : "Chẳng dặn , chỗ thông động tĩnh mạch cánh tay chịu lực, ấn . Tôi sợ quên nên còn đặc biệt ở mặt tờ thời gian biểu mà. Anh xem ? Anh chẳng là tự luật nhất !"
Trần Văn Đường bắt đầu kích động: "Tôi lấy thời gian mà xem! Tôi còn chẳng lúc nào để bước chân phòng sách nữa là! Cô tưởng bà ấn chắc? Chẳng qua lúc đang lau cho bố thì ông mê sảng đập cho một phát trúng chỗ đó đấy chứ!"
Tôi khẽ "" một tiếng: "Chao ôi, bố lú lẫn mà cũng lú lẫn theo ? Việc lau chẳng dì Từ lo ? Sao để tự tay làm thế?"
Trần Văn Đường gào lên: "Dì Từ nghỉ ! Người làm ba ngày là chạy mất dép ! Bố lên cơn mê sảng bôi phân đầy giường, dì Từ chịu nổi nên đến tiền lương cũng chẳng thèm lấy mà luôn! Phương di tìm cho một mới, nhưng bước chân cửa cũng bỏ chạy nốt, giờ vẫn đang tìm giúp việc mới đây! Chẳng lẽ cứ để bố như thế ? Cô tưởng mạo hiểm tự tay làm chắc!"
Tôi đang ăn bữa cơm giảm cân, tiếng gầm thét đầy "mùi vị" của Trần Văn Đường, khỏi thấy buồn nôn.
"Ơ? Anh với chuyện đó ."
Trần Văn Đường sụp đổ: "Hôm gọi cho cô bao nhiêu cuộc điện thoại, cô máy ! Tôi với cô kiểu gì !"
Tôi nhai cà rốt rôm rốp: "Ở hiện trường chúng thu âm, điện thoại đương nhiên mở . Trước đây lúc bục giảng bài, chẳng cũng bao giờ điện thoại của ?"
Bất kể là bồn cầu trong nhà tắc, con cái đ.á.n.h ở trường, hoặc là già gặp tình huống khẩn cấp, chẳng một vẫn tự gánh vác hết đó ?
"Cô bớt nhảm Phùng Thiến! Cô bảo bây giờ làm gì với đây!"
Trần Văn Đường gần như gầm lên với .
Tôi lạnh trong lòng, nhưng giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Đương nhiên là tìm bác sĩ ? Anh hét mặt thì ích gì? Chẳng vẫn thường giáo huấn rằng, làm việc bình tĩnh, giải quyết vấn đề chứ đừng chỉ xả cảm xúc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-va-chong-trao-doi-thoi-gian-bieu/chuong-4.html.]
" bác sĩ phẫu thuật tạo thông động tĩnh mạch thì chờ hơn một tuần, thế buổi chạy thận ngày thì tính !"
Trần Văn Đường rõ ràng mất nhuệ khí lúc nãy, giọng điệu trở nên yếu ớt.
Tôi thở dài: "Thì mở cổng ở tĩnh mạch cổ thôi, điều sẽ chịu tội, còn viện nữa. Chắc chăm bà nội hai ngày ."
"Cô đùa gì thế! Ngày hoạt động quan trọng ở Hiệp hội Thư pháp !"
Cảm xúc của Trần Văn Đường giống như trò chơi đập chuột , chỗ ấn xuống thì chỗ trồi lên.
Hả! Hoạt động của Hiệp hội Thư pháp? Lý do thật là to tát làm .
Tôi: "Hay là để Huệ Tâm viện chăm bà nội , con bé mười tám tuổi , trưởng thành mà."
Trần Văn Đường: "Huệ Tâm sắp lên lớp mười hai , cô định để nó xin nghỉ học ?"
Tôi: "Thế thì làm ? Anh chịu bỏ hoạt động, con bé chịu bỏ học hành, định giương mắt già c.h.ế.t vì ure huyết ?"
Trần Văn Đường: "Phùng Thiến, bây giờ miệng lưỡi cô độc địa thế? Cô thể xin nghỉ ở cái đoàn phim rách nát để về giúp một tay ! Tôi đặt vé máy bay cho cô!"
Tôi suýt chút nữa thì bật thành tiếng: "Trần Văn Đường, bao giờ mới chịu bước khỏi cái tháp ngà cao quý của thế? Đây là đoàn phim đầu tư cả mấy trăm tỷ đấy, một chỉ đạo vũ đạo hiện trường như mà xin nghỉ bỏ chạy, thì những cảnh sắp xếp mấy ngày tới làm ? Anh ngừng thi công một ngày là thiệt hại hơn một triệu tệ !"
Tôi ký hợp đồng lao động ngắn hạn ba tháng với , thù lao hơn sáu mươi nghìn tệ thể để mắt, nhưng tiền bồi thường gấp ba , thậm chí còn gánh chịu tổn thất cho đoàn phim nữa--"
Một vị giáo sư đại học với thu nhập năm mươi mấy nghìn tệ một năm, hình như cũng đến mức thực sự xem tiền như rác nhỉ?
"Ơ kìa, đến lượt ! Thôi nữa, chỗ chúng tín hiệu , làm đây."
Tôi thầm ngắt điện thoại, lùa nốt mấy miếng rau xanh vui vẻ tiến hiện trường.