Tôi làm một giấc mơ “ mùi”, cả miệng mùi chân thối. Tôi kể giấc mơ cho Trương Tiểu Hổ , ngờ vị tiểu đạo sĩ chính tông của Long Hổ Sơn chẳng giải mộng, nhăng cuội vài câu kéo ăn cừu nướng nguyên con. Ra khỏi khách sạn, bên ngoài đốt sẵn đống lửa trại, bày bàn ghế, hơn trăm quây thành một vòng tròn, trái cây, đồ nhắm, bia, xiên nướng…
Đạo diễn Dương chừa sẵn chỗ cho và Trương Tiểu Hổ, gọi hai đứa qua. Vừa xuống thì Lê Thiềm – bà cô kiêu ngạo đó ngay cạnh . Tôi thấy cô là tự chủ nhớ tới giấc mơ ban nãy, liền nhích sang bên cạnh một chút, cảm giác mùi chân thối trong miệng càng rõ hơn. Lê Thiềm lạnh mặt hỏi:
“Anh ghét đến thế ?”
“Không , thấy cô là thấy… mùi.”
“Mũi thính thật đấy, xịt chút nước hoa, cũng đến mức làm khó chịu như chứ?”
“Tiểu Ngư mơ thấy chị đó, còn mơ gặm chân chị nữa!” Trương Tiểu Hổ bất thình lình chọc một câu với Lê Thiềm.
Mặt Lê Thiềm đỏ bừng, nhổ một tiếng mắng: “Đồ lưu manh!
”
Tôi trừng mắt Trương Tiểu Hổ:
“Chỉ là lắm mồm! Thịt nướng còn nhét kín cái miệng rách của ?”
Trương Tiểu Hổ hì hì , nữa, cầm chai bia tu một . Tôi cũng cầm bia định uống thì Lê Thiềm ghé sát hỏi: “Anh mơ thấy cái gì?”
Tôi kể giấc mơ đầy mùi đó, nhất là mặt còn bày đủ rượu, thức ăn, thịt nướng, sợ kể là nuốt nổi, liền qua loa:
“Có mơ thấy gì . Xem tiết mục kìa, ủa, Tiểu Triệu ánh sáng còn đ.á.n.h guitar ? Chậc chậc, đ.á.n.h thế thì cũng ngang ngửa bà cố đ.á.n.h bông…”
Lê Thiềm hừ một tiếng, thèm để ý nữa. Sau đó cũng chẳng gì để , ăn ăn uống uống, náo nhiệt vui vẻ. Ai tài thì lên biểu diễn, thì xem. Cả đoàn phim tràn ngập sức sống tuổi trẻ. Tôi dám uống nhiều nhưng ăn thì ít, tranh thủ cơ hội hiếm hoi để thả lỏng một chút.
Diễn viên trong đoàn phần lớn đều xuất chính quy, ai cũng sở trường, nhảy hát là chuyện thường, nhất là các nữ diễn viên, đa tài đa nghệ, đến cả múa dân tộc cũng mang diễn. Đêm nay trăng , lửa trại rộn ràng, nhấp chút rượu nhỏ xem mỹ nữ biểu diễn, đây mới đúng là cuộc sống hằng mong ước. Tôi bỗng chút hối hận, năm đó thi đại học lẽ nên đăng ký trường nghệ thuật, khi giờ sớm thoát kiếp FA .
Đang cảm khái thì Lê Thiềm ghé tới, với : “Đi ngoài dạo với .”
Lúc bên đống lửa trại, Lý Hân đang ôm guitar hát “Cây ô-liu”. Với một thanh niên hướng văn nghệ như , sức sát thương cực lớn, chút nỡ rời , đầu đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-lam-dan-em-cho-manh-ba/chuong-96.html.]
“Hai đến mức ngoài dạo. Có chuyện gì cô thẳng .”
“Tôi bảo ngoài dạo với thì !” Lê Thiềm nổi nóng, kéo mạnh . Tôi vội dậy :
“Đừng kéo kéo giật giật thế, để thấy hiểu lầm.”
“Tôi còn sợ, sợ cái gì? Đi!” Lê Thiềm dùng sức kéo ngoài. Bà cô kiêu ngạo sức cũng nhỏ, cô lôi thật. Đi hơn trăm bước, Lê Thiềm mới buông tay. Tôi hỏi:
“Có chuyện gì?”
“Sau thể đừng tránh ? Đừng lúc nào cũng chọc tức giận nữa ? Anh quên , là chủ thuê của đấy?”
Tôi khổ một tiếng, :
“Vậy cô thể đừng kiếm chuyện với nữa ? Đừng lúc nào cũng bày cái mặt lạnh tanh nữa ? Cô quên , chúng ký là hợp đồng đối cược. Lê tổng, mấy ngày nay cô cũng thấy đó, để kiếm tiền của cô, em vất vả thế nào. Dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, trong cả đoàn phim còn ai mệt hơn chúng ? Tình cảnh đêm đó cô cũng thấy , nguy hiểm đến mức nào cô hẳn rõ chứ? Vẫn là hợp đồng đối cược thôi, làm cũng nên chút lương tâm chứ?”
Lê Thiềm đỏ mặt lên, :
“Trước đây tin mấy chuyện , thấy các trẻ như , nên nghĩ là lừa đảo. Bây giờ mới hai thật sự bản lĩnh. Nói thật, chuyện đêm đó đảo lộn nhận thức của về thế giới . Dù vẫn tin lắm, nhưng cũng thể tự lừa nữa, đời quả thật tồn tại những thứ thần bí.”
Tôi từ xuống đ.á.n.h giá Lê Thiềm một lượt, hề hề :
“Xem cái bàn tay giấy đó chỉ giật tuột áo tắm của cô, mà còn tiện thể giật luôn cả sự vô tri và tính kiêu ngạo của cô .”
“Anh… thể đừng nhắc chuyện áo tắm nữa ?”
“Thế nhắc chuyện gì bây giờ? Lê tổng, cô đang xin đấy ?” Tôi tò mò hỏi. Bà cô kiêu ngạo như Lê Thiềm giống kiểu sẽ nhận .
Lê Thiềm suy nghĩ nghiêm túc một lúc :
“Cũng hẳn là xin , chỉ là bắt đầu thấy tò mò về các , cũng tin một vài chuyện hơn. Hơn nữa luôn cảm giác việc vẫn kết thúc, giác quan thứ sáu của phụ nữ đôi khi chuẩn.”
Tôi đương nhiên chuyện xong, ứng dụng Địa Phủ cuộc sống thông minh vẫn báo thành nhiệm vụ, công đức cũng tay. Tôi nhịn thở dài:
“Cô đời một kiểu miệng gọi là miệng quạ đen ? Tôi ghét nhất là giác quan thứ sáu của phụ nữ.”