nó học là đạo lý lệch lạc. Ví như “vạn ban giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao” chỉ sách mới là thượng đẳng, những thứ khác đáng nhắc tới. Nó đầy đầu thơ từ ca phú. Thế nhưng nó cũng hận sách, cảm thấy nếu bọn họ ngày ngày xem nó đem làm trò, nó chịu nhiều đau khổ như .
Lão Sơn Tiêu cứ thế chịu đựng từng ngày, cho đến khi Lý Tự Thành đ.á.n.h Bắc Kinh, nó mới nhân cơ hội trốn thoát, chạy dãy Thái Hành Sơn. Trải qua trần thế, nó dần khai mở linh trí, tự tu luyện suốt trăm năm, hóa thành sơn Tiêu. Nó tìm một con khỉ cái, sinh một Tiêu Nữ, ở ngọn núi làm loạn, chuyên chặn thư sinh bắt về làm con rể, đó ăn thịt…
Lão sơn Tiêu rõ ràng là một kẻ điển hình của sự phân liệt tinh thần: một mặt cho rằng sách cao hơn thường, một mặt căm hận họ. Bản nó cũng hiểu nổi tâm thái phức tạp , cho đến khi đụng chúng .
Kể xong câu chuyện của , lão Sơn Tiêu mắt mờ lệ, hỏi :
“Ngươi xem, loài các ngươi đáng hận ? Ta yên sống trong núi, chẳng động đến ai, làm một con khỉ vui vẻ. Thế mà các ngươi bắt xuống nhân gian, bắt chui vòng lửa, gõ chiêng đ.á.n.h trống, lộn nhào, dập đầu cúi lạy. Chỉ cần sai một chút là ăn roi. là sống bằng c.h.ế.t!”
Nghe xong cũng khỏi thở dài. Là một hiện đại, cũng căm ghét sâu sắc việc ngược đãi động vật. điều đó tuyệt đối là lý do để lão Sơn Tiêu hại . Cái gọi là “kẻ đáng thương ắt chỗ đáng hận” đạo lý.
Tôi với nó:
“Tôi thừa nhận gã xiếc khỉ sai, ngược đãi và lợi dụng ngươi. đó là lý do để ngươi hại . Oán đầu, nợ chủ. Ngươi tìm gã xiếc đó mà báo thù, ai gì. những thư sinh xa lạ trêu chọc gì ngươi ? Những con rể quỷ cũng từng thấy cảnh ngươi hành hạ. Chúng chỉ ngang qua, những con gái xí của ngươi hại, còn ăn thịt. Ngươi làm là đúng ?”
“Loài các ngươi ngược đãi , trả thù loài , gì sai?” Lão Sơn Tiêu vẫn cứng miệng.
“Tôi thừa nhận ác, nhưng cũng thiện. Con vốn dĩ thiện ác. Ngươi tu luyện mấy trăm năm, ngưỡng mộ sách, tự xưng là thầy, chẳng lẽ học chút thiện lương nào từ sách vở ? Cái của nhân tính ngươi học, học cái , khắp nơi hại . Hôm nay ngươi gặp kiếp nạn , một chút cũng oan! Cho dù gặp chúng , sớm muộn gì ngươi cũng thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t!”
Lão Sơn Tiêu thì sững , trông như từng nghĩ tới vấn đề thiện ác, chỉ làm theo bản năng mà hại , báo thù. Tôi âm thầm thở dài. Cùng là yêu tinh, như Bạch Cô, làm yêu mà hành thiện, ngay cả lôi kiếp năm trăm năm cũng vượt qua đó chính là quả báo của việc tích đức hành thiện. Còn lão Sơn Tiêu , hại c.h.ế.t bao nhiêu …
Lão Sơn Tiêu nữa. Trương Tiểu Hổ ôm một đống cỏ khô và cành cây khô chạy về. Tôi cũng tiếp tục trò chuyện với lão Sơn Tiêu. Lão Sơn Tiêu cầu xin nữa, vẫn kẹt trong hang, ánh mắt đờ đẫn, lẩm bẩm:
“Ta thật sự sai ? nếu gã xiếc khỉ dẫn xuống núi, thì làm sai ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-lam-dan-em-cho-manh-ba/chuong-79.html.]
“ đúng?…”
Đến lúc cận kề cái c.h.ế.t, lão Sơn Tiêu mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về thiện ác, nhưng quá muộn. Tôi hề thương xót nó. Gã xiếc khỉ hại ngươi, nhưng những thư sinh hại ngươi? Ngươi đáng thương, những thư sinh đáng thương ? Giống như Triệu Thanh, một khi rời khỏi lão Sơn Tiêu, chỉ hận thể ăn thịt nó, uống m.á.u nó.
Lão Sơn Tiêu cầu xin nữa, cũng khách khí. Tôi nhét củi khô và cỏ khô hang mộ, dùng bật lửa châm lửa. Trong ánh lửa, thấy lông lão Sơn Tiêu bốc cháy, nhưng nó giãy giụa, ánh mắt vẫn mờ mịt. Tôi tiếp tục tiếp thêm củi, ngọn lửa bùng lên, khói đặc cuồn cuộn. Hang mộ nhỏ như , cho dù thiêu c.h.ế.t thì lão Sơn Tiêu cũng sẽ khói làm ngạt c.h.ế.t.
Đốt chừng mười mấy phút, điện thoại vang lên một tiếng “ting” báo hiệu. Tôi lấy xem, nhiệm vụ thành, nhận hai trăm mười điểm công đức. Điều đó cũng nghĩa là lão Sơn Tiêu thiêu c.h.ế.t. Tôi thở dài một , với Trương Tiểu Hổ:
“Đi thôi, về nhà!”
Quay hang núi, cho Peppa ba lô, ôm chậu hoa, và Trương Tiểu Hổ xuống núi trong đêm. Suốt dọc đường, hai đứa đều trầm ngâm. Im lặng đến mức thấy ngại, liền hỏi:
“Tiểu Hổ, tò mò về phận của ?”
Từ tới nay từng cho Trương Tiểu Hổ chuyện của Mạnh Hiểu Ba, chỉ là quen một cao nhân. Trương Tiểu Hổ cũng hỏi. hôm nay ngay cả Phạm Bát Gia cũng xuất hiện, còn bao nhiêu lời khó hiểu như , tin là tò mò.
Tôi giấu nữa. Là em , giấu quá nhiều bí mật cũng . điều khiến ngờ là Trương Tiểu Hổ chút ngơ ngác, hỏi: “Tò mò cái gì?”
“Những lời Phạm Bát Gia với , phận của , còn cả vị cao nhân nhắc tới. Cậu tò mò ?”
Trương Tiểu Hổ chợt hiểu , :
“À, chuyện đó hả? Có gì mà tò mò, chẳng là một gã âm sai ?”
Nghe ba chữ âm sai, ngược sững . Nghĩ kỹ … nó, cái gì mà pháp sư cấp ba đồng thau chứ, đó là cách gọi bây giờ thôi. Trước , em chẳng chính là âm sai !