TÔI ĐÃ BUÔNG TAY, ANH TA LẠI KHÔNG NỠ - Chương 87: Em gái... cùng cha khác mẹ của
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:38:27
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tu Trầm
Sáng sớm hôm , tiếng chuông báo thức réo lên chói tai. Gân xanh trán Minh Nhiên giật giật liên hồi. Di chứng của trận say khướt đêm qua giống như một con d.a.o cùn, từng nhát từng nhát một đục khoét thái dương .
Anh xoa xoa vầng trán đang đau nhức tột độ, dậy về phía phòng tắm. Dòng nước lạnh buốt hắt lên mặt, miễn cưỡng xua tan vài phần mụ mẫm. Anh cau chặt mày. Ký ức đêm qua đứt đoạn từng khúc, chỉ nhớ là uống nhiều rượu với Phó Tu Trầm, đó... Sau đó thế nào nữa nhỉ?
Anh lắc lắc đầu, cố gắng hất văng những mảnh ký ức mờ nhạt đó khỏi não. Dạ dày trống rỗng cồn cào, chỉ mau chóng xuống nhà tìm chút gì đó bỏ bụng. Tuy nhiên, ngay lúc kéo cửa phòng ——
Cánh cửa phòng dành cho khách ở ngay phía đối diện, gần như cũng kéo từ bên trong cùng một lúc. Minh Nhiên: "..." Vãi! —— Phó Tu
Trầm?! Sao ở đây?!
Phó Tu Trầm hiển nhiên cũng mới ngủ dậy. Những lọn tóc lòa xòa rủ xuống trán một cách tùy ý, che một phần đôi mày và ánh mắt. Trông bớt vài phần lạnh lùng sắc bén ngày thường, nhưng ánh mắt vẫn sâu thẳm khó đoán.
Anh cái bộ dạng giống hệt như gặp ma của Minh Nhiên, đuôi lông mày nhướng lên, gì.
"Cậu..." Minh Nhiên chỉ Phó Tu Trầm, ngón tay run lẩy bẩy, "Sao ở nhà ?!"
lúc , từ phía cầu thang truyền đến tiếng bước chân. Tô Uyển Tình bưng một cốc nước ấm lên, thấy hai đang giương cung bạt kiếm thì sửng sốt một chút, ngay đó : "Đều dậy cả ? Vừa đúng lúc, xuống ăn sáng ."
Bà trách yêu lườm Minh Nhiên một cái: "Con còn ngượng mà hỏi ở đây ? Tối qua con say khướt bí tỉ, sống c.h.ế.t kéo tay thằng bé cho về, nhất quyết bắt nó ở ngủ cùng con... Còn bảo phòng khách nhà thiếu gì, cứ ngủ thoải mái..."
Tô Uyển Tình , bất lực lắc đầu: "Cái thằng bé , cứ uống say là chẳng cái thể thống gì cả."
Minh Nhiên: "!!!" Anh đột ngột ngoắt đầu sang Phó Tu Trầm. Khuôn mặt giống hệt như đổ nguyên một bảng màu lên đó, lúc xanh lúc trắng, đặc sắc vô cùng. Anh... tối qua mà kéo Phó Tu Trầm... mặt dày mày dạn bắt ở ngủ qua đêm?! Chuyện thể chứ?! Anh điên ?!
Phó Tu Trầm đón lấy ánh mắt dám tin của , khóe môi nhếch lên một nụ cực nhạt gần như thể phát hiện. Ngay đó, gật đầu chào Tô Uyển Tình: "Cháu chào bác gái, buổi sáng lành."
Tô Uyển Tình hiền từ, càng Phó Tu Trầm càng thấy hài lòng: "Bữa sáng chuẩn xong , mau xuống nhà ăn chút gì cho ấm bụng cháu."
...
Trên bàn ăn sáng, bầu khí quỷ dị khó tả. Minh Đình Phong thỉnh thoảng ngước mắt lướt qua Phó Tu Trầm và Minh Yên đang song song đối diện, liếc con trai cả sắc mặt xám xịt đang cắm mặt húp cháo sột soạt bên cạnh. Ông nhướng mày, nhưng cũng hỏi gì thêm.
Còn Tô Uyển Tình thì ngừng gắp thức ăn cho Phó Tu Trầm, ân cần hỏi han đủ điều, cái dáng vẻ đó quả thực còn thiết hơn cả con trai ruột. Minh Yên nhấm nháp từng ngụm sữa nhỏ, ánh mắt liên tục lén lút liếc cả nhà và Phó Tu Trầm bên cạnh.
Sự tò mò trong lòng cô sắp tràn cả ngoài ! Chuyện rốt cuộc là ? Ngày hôm qua hai còn như nước với lửa, hận thể ăn tươi nuốt sống đối phương, chỉ qua một đêm, trở nên... Hòa thuận thế ?
Và ngay trong khoảnh khắc bầu khí đang vô cùng vi diệu đó, chiếc điện thoại Minh Nhiên đặt bàn đột nhiên rung lên bần bật. Anh liếc mắt một cái, lông mày khẽ chau một chút khó để nhận , cầm điện thoại lên: "Con điện thoại."
Nói xong, liền dậy ngoài ban công nối liền với phòng khách, tiện tay kéo luôn cánh cửa kính . Bên ngoài ban công, ánh nắng ban mai ngày đông le lói, mang theo vài phần se lạnh. Minh Nhiên lưng về phía phòng ăn, điện thoại, giọng ép thấp. Trong phòng ăn loáng thoáng thấy những tiếng ậm ừ trả lời rõ ràng của .
"Ừ..." "Chắc chắn ?" "Biết ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-da-buong-tay-anh-ta-lai-khong-no/chuong-87-em-gai-cung-cha-khac-me-cua.html.]
Chưa đầy mấy chục giây , cuộc gọi kết thúc. Minh Nhiên nắm chặt điện thoại lặng tại chỗ vài giây, lúc mới xoay kéo cửa kính bước trở phòng ăn. Biểu cảm mặt bề ngoài vẻ gì khác so với ban nãy, nhưng nếu kỹ, đáy mắt hằn lên một tầng thần sắc tối tăm khó đoán, giống như phủ lên một lớp sương mù mờ ảo.
Anh trầm mặc chỗ của . Cầm chiếc thìa lên, nhưng chỉ vô thức khuấy khuấy bát cháo nguội, còn ý định ăn thêm miếng nào nữa. Sự đổi nhỏ nhặt , thu gọn sót một ly trong mắt Phó Tu Trầm đang đối diện .
Anh lặng lẽ bưng tách cà phê bên cạnh lên, nhấp một ngụm. Tầm mắt hờ hững lướt qua đường rãnh hàm đang căng cứng của Minh Nhiên.
Bữa sáng với những tâm tư khác cuối cùng cũng kết thúc trong bầu khí phần nặng nề. Tô Uyển Tình gọi hầu dọn dẹp bàn ăn, Minh Đình Phong dậy lên thư phòng.
Minh Nhiên lên, đến bên cạnh Phó Tu Trầm, dùng ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, ánh mắt hất về phía khu vườn: "Hút điếu t.h.u.ố.c ?"
Phó Tu Trầm ngước mắt một cái, gì, dậy theo.
Hai đàn ông vóc dáng cao lớn kẻ khỏi phòng khách, đến gốc cây hòe già rụng trơ trụi lá trong một góc sân. Không khí buổi sáng sớm đầu đông mang theo cái lạnh thấu xương, thở phả đều hóa thành làn sương trắng xóa.
Minh Nhiên móc bao t.h.u.ố.c lá từ trong túi áo khoác , rút một điếu đưa cho Phó Tu Trầm, tự cũng ngậm một điếu. Anh cúi đầu, dùng tay che chắn ngọn lửa bập bùng từ chiếc bật lửa, châm t.h.u.ố.c cho Phó Tu Trầm , mới châm cho . Đốm lửa đỏ rực lúc sáng lúc tối trong ánh ban mai mờ ảo.
Cả hai đều gì, trầm mặc nhả khói. Mùi nicotine hòa lẫn với khí lạnh buốt, mang đến một loại cảm giác sắc lạnh khác thường.
Những vòng khói trắng từ từ tản , làm mờ biểu cảm của cả hai.
Một lúc , Minh Nhiên rít một t.h.u.ố.c thật sâu, làn khói xám xanh lượn lờ bay lên, giọng trầm xuống, mang theo sự khàn khàn đặc trưng khi hút thuốc: "Cái thằng cháu trai Trần Phóng đó... Sau trùm bao tải ném xuống sông Hoàng Phố suýt c.h.ế.t đuối, vớt lên chỉ còn nửa cái mạng. Là do làm đúng ?"
Ngón tay đang kẹp điếu t.h.u.ố.c của Phó Tu Trầm khựng . Anh gẩy gẩy tàn thuốc, từ trong cổ họng bật một âm tiết trầm đục: "Ừ."
Minh Nhiên hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao tẩm băng: "Phần còn , để . Cậu đừng nhúng tay nữa."
Câu của đầu đuôi, nhưng Phó Tu Trầm hiểu. Anh nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm nán sườn mặt đang căng cứng của Minh Nhiên một lát. Giữa làn khói mờ ảo, ánh mắt chút khó đoán. Anh hỏi nhiều, chỉ nhạt nhẽo đáp một tiếng: "Tùy ."
Có một chuyện, quả thực để Minh Nhiên tay sẽ thích hợp hơn, cũng... giải hận hơn.
Giữa hai một nữa chìm im lặng, chỉ còn tiếng t.h.u.ố.c lá cháy lách tách khe khẽ.
...
Trong khi đó, tại phòng khách, Minh Yên đang cuộn tròn sô pha, ôm điện thoại lướt mạng xã hội một cách nhàm chán. Đột nhiên, một thông báo tin tức bùng nổ in đậm bôi đỏ nhảy bật . Tiêu đề giật gân đến mức khiến cô nháy mắt trừng lớn hai mắt ——
[HOT! Bí mật động trời của hào môn giới Ma Đô! Nghi vấn đứa con gái rơi rớt bên ngoài của cố Trưởng t.ử nhà họ Phó - Phó Thành Nghiệp phơi bày!] Bên còn đính kèm một bức ảnh chụp lén khá mờ nhưng vẫn lờ mờ nhận ngũ quan —— Người phụ nữ trong ảnh, mặc nguyên cây đồ hiệu, đang bước xuống từ một chiếc xe sang...
Không Tần Uyển thì còn là ai đây nữa?! Ngón tay Minh Yên cứng đờ màn hình, trái tim đập thót một nhịp, gần như nghi ngờ hoa mắt .
Tần Uyển?! Sao cô dính líu đến cha qua đời từ lâu của Phó Tu Trầm - Phó Thành Nghiệp?! Con gái rơi?! Chuyện... chuyện thể chứ?! Cô là con gái của Phó Thừa Bình ?
Sao biến thành... em gái cùng cha khác của
Phó Tu Trầm ?