TÔI ĐÃ BUÔNG TAY, ANH TA LẠI KHÔNG NỠ - Chương 30: Phó thiếu, cậu chơi thật đấy à?
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:35:38
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tỉnh ?" Hoắc Hàn Sơn sững , gần như dám tin tai .
Tiếng của Tần Uyển cũng bặt đứt. Trên mặt cô xẹt qua một tia kinh ngạc và hoảng loạn, nhưng nhanh che giấu : "Thật ? Y tá, cô tỉnh ? Bà đang ở ?"
"Vâng, rạng sáng hôm nay bà Tần dấu hiệu hồi phục ý thức rõ rệt. Vì các chỉ sinh tồn định nên sáng nay chuyển sang phòng VIP thường để theo dõi và tập phục hồi chức năng ," y tá giải thích.
Tỉnh ... Dì Tần tỉnh ...
Hoắc Hàn Sơn lặng tại chỗ, nhất thời chút hoảng hốt. Cú sốc quá lớn khiến trong chốc lát thể phản ứng kịp. Bao nhiêu năm nay, gần như quen với dáng vẻ im lìm chút sinh khí của dì Tần giường bệnh, thậm chí từ sâu thẳm trong lòng chấp nhận khả năng tồi tệ nhất.
"Tốt quá ! Tốt quá ! Mẹ! Cuối cùng cũng tỉnh !" Tần Uyển bụm miệng, nước mắt trào trong nháy mắt, "Hàn Sơn! Anh thấy ? Mẹ em tỉnh ! Chúng mau xem bà !"
Hoắc Hàn Sơn cô kéo , bước những bước chân máy móc về phía phòng bệnh 1806. Đẩy cửa phòng bệnh , ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ hắt trong.
Trên giường bệnh, một phụ nữ trung niên gầy gò nhưng ánh mắt tỉnh táo đang tựa lưng đầu giường. Mặc dù sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng đôi mắt còn trống rỗng vô hồn nữa. Đó chính là Tần Hiểu Lâm.
"Mẹ!" Tần Uyển lập tức nhào đến bên giường, "Mẹ! Cuối cùng cũng tỉnh ! Làm con sợ c.h.ế.t khiếp!"
Tần Hiểu Lâm dường như vẫn còn yếu, phản ứng chậm chạp. Bà đứa con gái đang gục , sang Hoắc Hàn Sơn đang cứng đờ ở cửa, đôi môi mấp máy, phát âm thanh yếu ớt: "Hàn... Hàn Sơn... con cũng đến ..."
Hoắc Hàn Sơn bước từng bước đến bên giường, khuôn mặt quen thuộc xa lạ , trong lồng n.g.ự.c cảm xúc cuộn trào. "Dì Tần..." Anh lên tiếng, giọng khô khốc, "Dì cảm thấy thế nào ?"
"Cũng... tàm tạm..." Tần Hiểu Lâm nở một nụ yếu ớt, "Chỉ là... sức... hình như... ngủ lâu ..."
"Mẹ, ngủ năm năm đấy!" Tần Uyển tranh lời, lau nước mắt lén quan sát biểu cảm của Hoắc Hàn Sơn, "Mẹ là vì cứu Hàn Sơn nên mới... Những năm qua, Hàn Sơn luôn chăm sóc chúng , cũng thường xuyên đến thăm ..."
Tần Hiểu Lâm dùng ánh mắt hiền từ Hoắc
Hàn Sơn: "Vất vả cho con , Hàn Sơn..." Hoắc Hàn Sơn lắc đầu: "Dì Tần, dì đừng , là con nợ dì."
Và ngay lúc bầu khí trong phòng bệnh đang vô cùng ấm áp, bác sĩ điều trị chính gõ cửa bước . "Chức năng cơ thể của bà Tần hiện tại vẫn còn yếu, cần thời gian dài để điều trị phục hồi. Về mặt trí nhớ thể cũng sẽ chút thiếu sót hoặc hỗn loạn, cần từ từ hồi phục. Về mặt cảm xúc nên để xảy d.a.o động quá lớn."
Hoắc Hàn Sơn chăm chú lắng , ghi nhớ từng điều một. Anh Tần Hiểu Lâm ốm yếu giường bệnh, sang Tần Uyển đang mừng rỡ rơi nước mắt ở bên cạnh. Lý trí mách bảo rằng, dì Tần tỉnh là một chuyện vô cùng , trách nhiệm vai dường như cũng thể nhẹ bớt phần nào.
hiểu , tận đáy lòng dấy lên một tia cảm giác kỳ lạ khó tả. Hơn nữa, cứ nghĩ đến Minh Yên... Anh lấy điện thoại , thử gọi cho Minh Yên nữa, vẫn là tắt máy. Lông mày bất giác cau chặt —— Cơn giận của Minh Yên đúng là lớn quá ...
...
Giang Nam, văn phòng luật Yên Nhiên.
Minh Yên về đến văn phòng luật liền lập tức bắt tay hành động. Đầu tiên, cô liên hệ với ban tổ chức buổi giao lưu hôm qua, lấy danh nghĩa luật sư chính thức đưa yêu cầu trích xuất camera giám sát, đồng thời ám chỉ chuyện thể liên quan đến tội phạm hình sự, hy vọng đối phương phối hợp.
Ban đầu phía ban tổ chức còn đùn đẩy thoái thác, nhưng thái độ cứng rắn và sức ép chuyên môn của Minh Yên, cuối cùng cũng đồng ý hỗ trợ.
Tiếp theo, Minh Yên bắt đầu xâu chuỗi bộ bằng chứng: băng ghi hình camera, lời khai của phục vụ, tường trình báo án của chính cô, cùng với báo cáo xét nghiệm chứng minh thành phần t.h.u.ố.c lưu trong cơ thể cô...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-da-buong-tay-anh-ta-lai-khong-no/chuong-30-pho-thieu-cau-choi-that-day-a.html.]
Cô biến vụ án thành bằng chứng thép! Tần Uyển bắt buộc trả giá cho hành vi độc ác của !
Cứ mải mê bận rộn, thời gian trôi qua nhanh. Đợi đến khi Minh Yên sắp xếp xong sơ bộ các tài liệu, ngoài cửa sổ phố xá lên đèn.
Cô ngả lưng ghế, day day hai bên thái dương đang sưng tấy. Cảm giác mệt mỏi của cơ thể từng đợt ập đến, nhưng tinh thần đang ở trong trạng thái hưng phấn tột độ. Ánh mắt cô vô tình rơi một góc bàn làm việc.
Ở đó đặt một chiếc hộp nhung tinh xảo —— là thứ Hoắc Hàn Sơn sai mang đến đó, cái gọi là 'quà xin ', một sợi dây chuyền kim cương giá trị xa xỉ. Cô vẫn luôn lười giải quyết nên cứ ném tạm ở đó.
Nhìn sợi dây chuyền , khóe môi Minh Yên nhếch lên một đường cong trào phúng. Nếu đổi là , lẽ cô sẽ thấy vui vẻ... bây giờ, chỉ thấy nực .
Cô hít sâu một , rút điện thoại gọi : "Phụng
Quy, đặt giúp một vé máy bay chuyến sớm nhất về kinh đô."
Cô đích trở về, nộp hồ sơ báo án lên.
Có một món nợ —— Cũng đến lúc thanh toán đối mặt .
...
Ngay lúc Minh Yên đang khẩn trương chuẩn trở về kinh đô, Phó Tu Trầm trong văn phòng ở tầng cao nhất của tòa nhà Dược Hoa, nhận điện thoại do Hứa Yến Thanh gọi tới. "Alo, Phó thiếu, ? Tối qua chiến sự ác liệt ?" Giọng Hứa Yến Thanh mang theo vài phần hưng phấn của kẻ thích hóng hớt.
Phó Tu Trầm mặt đổi sắc sự ồn ào từ đầu dây bên , đầu ngón tay khẽ gõ gõ xuống bàn làm việc. "Hôm qua, là cố ý đúng ?" Anh đột nhiên lên tiếng, giọng lạnh như băng.
Anh đáng lẽ nghĩ từ sớm, với sự tinh ranh của Hứa Yến Thanh, chắc chắn thấy hạ t.h.u.ố.c Minh Yên. Chỉ là hề ngăn cản, chọn cách khoanh tay xem kịch . Tâm tư mang theo là gì, rõ như ban ngày.
Tiếng của Hứa Yến Thanh ở đầu dây bên đột ngột bặt đứt. Khựng vài giây, mới ngượng ngùng : "Khụ... Tôi đây chẳng là đang tạo cơ hội cho ... Cậu xem, hiệu quả ? Anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân nghiêng lòng..."
"Không ." Phó Tu Trầm ngắt lời , giọng điệu mang theo ý cảnh cáo. Hứa Yến Thanh sự lạnh lẽo trong lời của , bèn thu vẻ cợt nhả: "Biết , sẽ thế nữa, thật tình..."
Anh chậc lưỡi một tiếng: "Tôi , Phó thiếu, chơi thật đấy ?" "Thật giả cái gì?" Giọng Phó Tu Trầm nhạt nhẽo.
"Cậu đừng giả vờ với ..." Hứa Yến Thanh nhịn đảo mắt, "Cậu lẽ là thích em gái của tên Minh thọt thật đấy chứ? Chuyện từ lúc nào ? Sao ? Giấu kỹ gớm nhỉ..." "Hừ."
Thấy Phó Tu Trầm thèm để ý đến , Hứa Yến Thanh bĩu môi: "Ban đầu còn tưởng xem tên Minh thọt nếm mùi thất bại, nên mới cố ý hy sinh nhan sắc..." "Hứa
Yến Thanh!"
Thấy rốt cuộc cũng phản ứng, Hứa Yến Thanh ở đầu dây bên phóng đại "xuýt xoa" một tiếng, vội vàng cầu xin tha thứ: "Được , sai , Phó thiếu ngài đừng nổi giận, ngậm miệng, cút đây!"
Điện thoại cúp, trong phòng làm việc khôi phục sự tĩnh lặng. Phó Tu Trầm ném điện thoại lên bàn, ngả tựa lưng chiếc ghế rộng lớn, day day ấn đường.
Cái thằng Hứa Yến Thanh , làm việc xưa nay luôn chừng mực, quả thực là chơi quá trớn . Chỉ là...
Nghĩ đến thiếu nữ nhiệt tình đến mức quá đáng trong vòng tay đêm qua, khóe môi Phó Tu
Trầm cong lên một đường cong cực nhạt gần như thể phát hiện. Bỏ , xử tội !