Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ - Chương 86: Tôi vẫn thích dáng vẻ kiêu ngạo bất tuân của cậu vài phút trước hơn
Cập nhật lúc: 2026-04-30 08:20:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thốt , Minh Nhiên mạnh bạo đầu về phía Phó Tu Trầm, đáy mắt đầy sự chấn kinh và dám tin.
Ánh mắt Phó Tu Trầm lạnh như băng, bàn tay đang siết cổ áo Trần Phóng thắt chặt thêm vài phần: "Nói."
Trần Phóng siết đến mức mặt mũi tím tái, nước mắt nước mũi giàn dụa, sụp đổ gào lên: "Tôi ! Tôi ! Mười năm ... Phó thiếu... là ! Là quỷ ám tâm hồn!"
Đầu óc Minh Nhiên "uỳnh" một tiếng, m.á.u như đông cứng trong giây lát.
Giọng Trần Phóng mang theo tiếng nức nở, tràn đầy sự hối hận tuyệt vọng: "Tôi còn kịp làm gì... Phó thiếu xông tới... Anh lôi tuột , đ.á.n.h một trận nhừ tử... cảnh cáo ngoài, nếu sẽ g.i.ế.c ..."
Cậu lóc t.h.ả.m thiết về phía Minh Nhiên: "Tôi... sợ Phó thiếu... cũng sợ khi chân tướng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ! Thế nên ... dối... là Phó thiếu giở trò đồi bại với Minh Yên... , con ! Tôi là súc vật!"
Mỗi một chữ đều như một nhát d.a.o tẩm độc, đ.â.m mạnh tim Minh Nhiên. Hóa ... mười năm nay, hận nhầm . Anh coi ân nhân cứu em gái thành kẻ thù đội trời chung! Còn tên cầm thú thực sự, xem như bạn !
Cảm giác hoang đường tột độ và sự hối hận thấu xương như sóng thần, lập tức nhấn chìm . Minh Nhiên đôi mắt đỏ ngầu lao lên, đ.ấ.m một cú thật mạnh mặt Trần Phóng!
"Súc sinh! Tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày!"
Anh như phát điên, nắm đ.ấ.m rơi xuống như mưa, Trần Phóng đ.á.n.h đến mức còn sức chống trả, chỉ thể ôm đầu co quắp đất, phát những tiếng kêu t.h.ả.m thiết đau đớn.
Thấy Trần Phóng thở thoi thóp, Phó Tu Trầm cuối cùng cũng bước lên, giữ chặt lấy cổ tay Minh Nhiên đang định vung xuống nữa.
"Đủ ."
Minh Nhiên mạnh bạo hất tay , đôi mắt đỏ ngầu lườm : "Buông ! Tôi đ.á.n.h c.h.ế.t con súc sinh !"
Giọng của Phó Tu Trầm bình tĩnh đến mức tàn nhẫn: "Vì loại rác rưởi mà làm bẩn tay thì đáng."
Động tác của Minh Nhiên khựng , lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, chằm chằm Trần Phóng đang hấp hối đất, cuối cùng vẫn thở hổn hển, chậm rãi hạ nắm đ.ấ.m xuống.
Anh đầu , Phó Tu Trầm bằng ánh mắt phức tạp, yết hầu chuyển động vài cái, khô khốc rặn ba chữ: "... Cảm ơn ."
Cảm ơn năm đó cứu Minh Yên. Cảm ơn mười năm qua giữ kín như bưng. Cảm ơn ... cho đến tận hôm nay, mới để chân tướng đại bạch.
Phó Tu Trầm nhếch môi, nhưng đáy mắt mấy ý : "Đừng, vẫn thích dáng vẻ kiêu ngạo bất tuân của vài phút hơn."
Minh Nhiên: "..."
Cái miệng của tên khốn đúng là bao giờ cũng đáng ghét như ! Chút lòng ơn và áy náy mới nảy sinh, ngay lập tức tên đ.á.n.h tan tác đến bảy tám phần!
Anh lườm Phó Tu Trầm một cái sắc lẹm, hất tay , bực bội vò đầu bứt tai. sợi dây đàn căng thẳng suốt mười năm nơi đáy lòng, khoảnh khắc , lặng lẽ đứt đoạn.
Mười năm ân oán, băng giải hiềm khích. Dù theo một cách đầy kịch tính, thậm chí là t.h.ả.m hại.
Phó Tu Trầm buồn quan tâm đến tên Trần Phóng đang dở sống dở c.h.ế.t đất nữa, trực tiếp gọi một cuộc điện thoại, tự khắc đến xử lý hậu quả. Anh liếc Minh Nhiên sắc mặt vẫn còn khó coi, nhướn mày: "Làm một ly ?"
Minh Nhiên nén một trong lồng ngực, trầm giọng : "Uống! Mẹ kiếp hôm nay say về!"
Trong phòng VIP của quán bar 'Hủ Quang', Hứa Yến Thanh đang vùi sofa, cùng mấy gã bạn ba hoa chích chòe Minh Nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-da-buong-tay-anh-ta-lai-khong-no-mprv/chuong-86-toi-van-thich-dang-ve-kieu-ngao-bat-tuan-cua-cau-vai-phut-truoc-hon.html.]
"Các cái tên Minh Quẻ (Minh què) đó đáng ghét thế nào ! Suốt ngày trưng bộ mặt đưa đám, cứ như ai cũng nợ mấy triệu bằng! Cậy cái chân linh hoạt, chỉ bày mưu hèn kế bẩn thương trường..."
Đang hăng say, cửa phòng bao đẩy . Mắt Hứa Yến Thanh sáng lên, lập tức dậy đón tiếp: "Đệch, Phó thiếu! Anh..."
Lời còn dứt, thấy bóng hình cao lớn lãnh khốc phía Phó Tu Trầm. Nụ mặt Hứa Yến Thanh cứng đờ, tròng mắt suýt rơi ngoài, sống động như gặp ma. Những khác cũng trân trối, phòng bao im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.
Phó Tu Trầm như thấy sự chấn kinh của bọn họ, tự nhiên tới ghế chủ tọa xuống, với nhân viên phục vụ: "Mở vài chai rượu mạnh."
Minh Nhiên lạnh mặt, phớt lờ biểu cảm thể nuốt trọn một quả trứng gà của Hứa Yến Thanh, trực tiếp xuống cạnh Phó Tu Trầm. Toàn tỏa khí trường " lạ chớ gần" nhưng " gần" Phó Tu Trầm một cách quái dị.
Hứa Yến Thanh ghé sát Phó Tu Trầm, hạ thấp giọng hỏi bằng : "Phó... Phó thiếu... chuyện là ? Anh... bắt tới đây ?"
Phó Tu Trầm liếc xéo một cái, gì, tự rót một ly rượu. Minh Nhiên thấy, hừ lạnh một tiếng, cầm lấy ly rượu rót đầy, ngửa đầu uống cạn, chất lỏng cay nồng thiêu đốt cổ họng.
Hứa Yến Thanh , gãi đầu, mờ mịt. Hai ... phong cách đúng chút nào!
Mấy tiếng đồng hồ tiếp theo, Minh Nhiên gần như uống đến mức bán mạng. Anh một lời, chỉ liên tục nốc rượu. Phó Tu Trầm cũng ngăn cản, thỉnh thoảng chạm ly với , im lặng uống cùng. Hứa Yến Thanh và những khác , hiểu hai vị đại lão đang chơi trò gì, khí trong phòng bao quái dị khiến yên.
Cuối cùng, Minh Nhiên say khướt đến mức bất tỉnh nhân sự, vật sofa, miệng còn lẩm bẩm rõ chữ: "Súc sinh... đồ rùa đen..."
Phó Tu Trầm nhíu mày, tuy chút chê bai nhưng vẫn dậy xốc lên: "Tôi đưa về."
Hứa Yến Thanh vội gật đầu như bổ củi, bóng lưng Phó Tu Trầm dìu Minh Nhiên rời , nhịn thốt lên một câu c.h.ử.i thề: "Đệch!"
Trước cổng biệt thự nhà họ Minh, Phó Tu Trầm nhấn chuông cửa.
Minh Yên vốn ngủ đ.á.n.h thức, mặc bộ đồ ngủ lờ đờ chạy mở cửa. Khi rõ bên ngoài là Phó Tu Trầm ánh đèn hành lang, và trong vòng tay đang dìu trai Minh Nhiên say khướt bất tỉnh, cô lập tức ngây như phỗng, chớp chớp mắt, thậm chí nghi ngờ cách mở cửa của đúng nên xuất hiện ảo giác.
Sau đó—— "Rầm!"
Cô mạnh bạo đóng cửa , lưng tựa cánh cửa, dùng sức dụi mắt. Nhất định là cô nhầm ! Sao Phó Tu Trầm thể đưa trai cô về nhà chứ? Chẳng bọn họ là kẻ thù đội trời chung ?
"Cộc cộc cộc!"
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập, kèm theo tiếng gào rõ chữ của Minh Nhiên: "Mở cửa! Yên Yên! Mau mở cửa!"
Minh Yên do dự một chút, mở cửa nữa.
Minh Nhiên say khướt lập tức véo tai cô, bất mãn oang oang: "Sao nãy em đóng cửa? Hả? Không thấy Phó Tu Trầm tới ? Sao vô lễ thế?!"
Minh Yên đau đến nhăn mặt, ông nhà với vẻ mặt ngơ ngác, nghi ngờ cái gì nhập . Chẳng ghét Phó Tu Trầm nhất ? Sao giờ sang đỡ cho ?
Phó Tu Trầm nhíu mày bước tới gạt tay Minh Nhiên , thấy vành tai đỏ ửng của thiếu nữ, khóe môi bất giác mím chặt .
giây tiếp theo, cánh tay Minh Nhiên ôm chặt lấy: "Trời... trời muộn thế ! Cậu... đừng về nữa! Cứ... cứ ngủ ở nhà ! Nhà ... phòng khách thiếu gì!"
Minh Yên: "..."
Cô hai đang bá vai bá cổ , chỉ cảm thấy thế giới quan của làm mới trong đêm nay. Chuyện ... rốt cuộc là xảy chuyện gì ?!