Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ - Chương 68: Đính hôn?

Cập nhật lúc: 2026-04-30 08:19:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sợi roi mây trong tay ông cụ Phó cuối cùng cũng chậm rãi hạ xuống, ông hừ mạnh một tiếng, sắc mặt cũng dịu hẳn.

"Nếu là nghiêm túc, thì tạm thời ghi nợ đó!"

Ông cụ Phó ném sợi roi sang một bên, ánh mắt quét qua Phó Tu Trầm vẫn đang quỳ và Minh Yên đang che chắn mặt : "Cho hai đứa thời gian một tháng, lo mà tổ chức lễ đính hôn , cũng để bớt cho mấy mụ đàn bà rảnh bên ngoài khỏi khua môi múa mép!"

Một tháng? Đính hôn?

Minh Yên đờ . Vừa vì tình thế cấp bách nên cô mới lỡ lời, chỉ giữ mạng cho Phó Tu Trầm , ngờ sự việc phát triển theo hướng !

"Ông nội Phó, chuyện ... chuyện quá đường đột ạ..." Minh Yên cố gắng vùng vẫy một chút, "Chúng cháu..."

"Đường đột cái gì?!" Ông cụ Phó cắt ngang lời cô, giọng điệu cho phép phản kháng, "Một tháng chuẩn tiệc đính hôn là thời gian dư dả lắm , chuyện cứ thế mà quyết định !"

Nói đoạn, ông sang dặn dò Phúc bá đang đợi ở cửa: "A Phúc, , gọi bác sĩ gia đình đến xử lý vết thương cho thằng nhóc . Sau đó chuẩn một chút, đích gọi điện cho nhà họ Minh để bàn chuyện đính hôn!"

"Vâng, thưa lão gia!" Phúc bá vội vàng đáp lời.

Ông cụ Phó liếc Phó Tu Trầm vẫn đang quỳ đất: "Còn quỳ đó làm gì? Đợi đỡ dậy ? Cút bôi t.h.u.ố.c ngay!"

Nói xong, đợi hai kịp phản ứng, ông cụ Phó chống gậy, tâm trạng khá mà sải bước khỏi phòng sách .

Trong phút chốc, phòng sách chỉ còn hai Minh Yên và Phó Tu Trầm. Không khí dường như ngưng đọng .

Minh Yên lúc vẫn còn đang ngơ ngác, lòng dũng cảm trong lúc cấp bách rút như thủy triều, chỉ còn sự luống cuống hiện rõ mặt.

Cô... những gì ? Đang yêu ? Hướng tới kết hôn? Còn... còn lao lên ôm chặt lấy ?

Minh Yên cảm thấy một luồng nhiệt xông thẳng lên đỉnh đầu, hai má nóng bừng đến đáng sợ. Cô theo bản năng lùi , nhưng cổ tay bàn tay đàn ông nắm lấy. Lòng bàn tay ấm áp, thậm chí chút nóng rực, áp sát làn da lạnh của cô.

"Giờ thì chịu trách nhiệm ?" Giọng trầm thấp của Phó Tu Trầm mang theo một tia ý khó nhận , "Luật sư Minh rốt cuộc cũng còn 'tra' (tệ bạc) nữa ?"

Anh vẫn giữ tư thế quỳ, nhưng sống lưng thẳng tắp, đường nét khuôn mặt nghiêng ánh sáng rạng rỡ của phòng sách trông cực kỳ sắc sảo. Những lọn tóc rối trán hề làm giảm vẻ tuấn tú, ngược còn thêm vài phần hoang dại, bất kham.

Minh Yên định rút tay về như điện giật nhưng thành công, đành giả vờ trấn định, nhưng vành tai ửng hồng tố cáo sự hoảng loạn trong lòng cô: "Anh... im miệng!"

Cô thẹn quá hóa giận trừng mắt : "Ai... ai 'tra' chứ! Tôi đó là... đó là vì tình thế cấp bách để cứu thôi! Chỉ là kế tạm thời! Hiểu ?"

Cô càng càng thấy lý, cố ép bản bình tĩnh , hít sâu một , nỗ lực bày bộ mặt lạnh lùng công sự: "Việc cấp bách hiện giờ là giải quyết rắc rối mắt. Phó Tu Trầm, chắc chắn cũng trói buộc bởi cái hôn ước kỳ quặc đúng ? Chúng nghĩ cách..."

"Không chuyện kỳ quặc gì ..." Phó Tu Trầm cắt ngang lời cô, nụ nơi khóe môi nhạt dần, ánh mắt hướng về phía bàn làm việc, giọng điệu chút thâm ý: "Tôi bao giờ nghĩ như ."

Chưa bao giờ nghĩ như ? Chưa bao giờ nghĩ cái gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-da-buong-tay-anh-ta-lai-khong-no-mprv/chuong-68-dinh-hon.html.]

Minh Yên ngẩn , vô thức nghiêng đầu , ánh mắt rơi khuôn mặt nghiêng góc cạnh rõ rệt. Lúc gương mặt Phó Tu Trầm biểu cảm gì, những lọn tóc lòa xòa là đôi mắt sâu thẳm sáng rực, nốt ruồi chu sa nơi đuôi mắt càng khiến gương mặt thêm vài phần diễm lệ.

Ánh mắt Minh Yên vô thức dõi theo cái của , vặn rơi chiếc bàn gỗ sưa bên cạnh phòng sách. Ở đó đang trải sẵn một tờ báo tài chính địa phương của Giang Nam hôm nay, tiêu đề trang nhất chính là bức ảnh mờ ảo nhưng chói mắt , cùng với bài báo về sự biến động cổ phiếu của Dược Hoa Sinh Học.

kìm mà mím môi —— Hóa ... đang cái .

Vừa mới một giây , cô còn tưởng đính hôn chuyện kỳ quặc, nên nghĩ như ... Bây giờ thấy tờ báo, Minh Yên lập tức tỉnh táo .

Cũng thôi. Anh là Phó Tu Trầm mà. Người một tay sáng lập Dược Hoa Sinh Học, đỉnh cao đế chế thương mại của Thượng Hải, thứ thực sự quan tâm luôn là danh tiếng và giá cổ phiếu của Dược Hoa. Cái gọi là đính hôn, trong mắt lẽ chẳng khác gì một vụ sáp nhập thương mại, một đợt xử lý khủng hoảng truyền thông mà thôi.

Ngón tay cô siết , định nén những cảm xúc hỗn loạn trong lòng thì chiếc điện thoại trong túi bỗng reo lên báo , phá vỡ sự tĩnh lặng tế nhị trong phòng.

Minh Yên tiếng chuông làm giật , luống cuống lôi điện thoại . Khi rõ hai chữ "Anh cả" đang nhảy múa màn hình, tim cô suýt nữa thì lỡ một nhịp, da đầu tê dại.

Xong đời ! Anh cả chắc chắn cũng thấy tin tức !

Phó Tu Trầm theo bản năng liếc màn hình điện thoại, đó khẽ nhếch môi, đầu ngoài cửa sổ, vẻ như hề quan tâm đến cuộc gọi .

Minh Yên hít sâu một , bấy giờ mới nhấn nút .

"Alo, ..."

Điện thoại kết nối, giọng của Minh Nhiên ập tới. Dù qua ống vẫn thể cảm nhận áp lực thấp đến đáng sợ: "Yên Nhi! Bản tin tài chính hôm nay là thế nào hả?! Người phụ nữ dính tin đồn với Phó Tu Trầm đó là em ?!"

Vì phòng sách quá yên tĩnh, cộng thêm giọng của Minh Nhiên hề nhỏ, dù Minh Yên bật loa ngoài thì âm thanh đó vẫn truyền rõ mồn một, vang vọng trong gian.

Minh Yên thầm kêu khổ trong lòng, theo bản năng bịt ống góc phòng để .

"Anh! Anh... bậy gì thế! Sao thể là em ! Anh lầm ! Ảnh đó mờ tịt, đến mặt còn chẳng thấy rõ, khẳng định là em chứ..."

"Không nhất!" Giọng Minh Nhiên dịu một chút, "Anh cho em , cái thằng nhóc Phó Tu Trầm đó, em càng cách xa nó chừng nào càng chừng nấy! Đó là một kẻ nham hiểm ăn thịt nhả xương đấy! Bề ngoài thì tỏ nghiêm chỉnh, lưng bao nhiêu tâm địa bẩn thỉu !"

Minh Yên mà da đầu tê rần: "Được , ! Em ..."

Thế nhưng, đúng lúc , cô đột nhiên thấy phía truyền đến tiếng sột soạt của vải vóc cọ xát . Minh Yên theo bản năng đầu ——

Chỉ thấy Phó Tu Trầm vốn đang lưng cửa sổ xoay từ lúc nào. Lúc đang ngay cạnh bàn làm việc, những ngón tay thon dài đặt hàng cúc áo sơ mi, chiếc cúc đầu tiên cởi , để lộ đường xương quai xanh rõ nét và một mảng nhỏ lồng n.g.ự.c trắng lạnh săn chắc...

Mà động tác nơi đầu ngón tay vẫn dừng , đang thong thả, chuẩn cởi đến chiếc cúc thứ hai...

"Á ——!"

Minh Yên lường sẽ thấy cảnh , cô sợ hãi kêu khẽ một tiếng, cuống quýt lấy tay che mắt , đôi gò má đỏ bừng trong nháy mắt, ngay cả cổ cũng nhuộm một tầng sắc hồng.

"Yên Nhi? Em thế? Có chuyện gì xảy ?!" Giọng Minh Nhiên đầy lo lắng từ đầu dây bên vang lên.

Loading...