Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ - Chương 55: Người đứng sau là anh ta? (Chương tặng kèm)
Cập nhật lúc: 2026-04-30 08:19:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cái... cái gì cơ?!"
Đôi mắt Tô Uyển Thanh lập tức sáng bừng lên, bà phấn khích nắm chặt lấy tay cô: "Thật ? Là con nhà ai thế? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Nhân phẩm ? Khi nào thì dẫn về cho xem mặt?!"
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến da đầu Minh Yên tê dại. Cô đành c.ắ.n răng liều: "Anh ... , đối xử với con cũng ... Cái đó... đợi khi nào thời cơ chín muồi, con nhất định sẽ dẫn về cho bố xem."
"Được, , !"
Tô Uyển Thanh khép miệng, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Minh Yên: "Người trẻ tuổi các con cứ tìm hiểu cho kỹ, chỉ cần nó với con, thật lòng xót xa cho con thì gia thế nọ đều là phụ thôi! Khi nào định , nhất định dẫn về đấy nhé!"
Khủng hoảng giải tỏa!
Minh Yên thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng thấy lo sốt vó —— Nói cũng , cô đào để "nộp mạng" cho bây giờ?
Sáng sớm ngày hôm , Minh Yên lên chuyến bay trở về Giang Nam.
Máy bay hạ cánh, thở ẩm ướt đặc trưng của vùng Giang Nam ập mặt. Minh Yên nghỉ ngơi một phút nào, kéo thẳng vali về văn phòng luật.
Nào ngờ bước chân cửa, cô thấy một bóng hùng hổ tiến về phía ——
"Minh Yên! Đồ tiện nhân! Rốt cuộc cô dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì với Hàn Sơn hả?! Tại đột ngột từ chối làm luật sư bào chữa cho ?!"
Lồng n.g.ự.c Tần Uyển phập phồng dữ dội, ngón tay cô đưa suýt chút nữa là chọc trúng chóp mũi Minh Yên.
"Tần tiểu thư." Giọng Minh Yên thanh lãnh, "Luật sư Hoắc là trưởng thành, lựa chọn nghề nghiệp của đến lượt chỉ tay năm ngón. Còn về thủ đoạn..."
Cô khựng , khóe môi nhếch lên một độ cong cực nhạt: "Không ai cũng giống như các , quen hành động trong cống rãnh bẩn thỉu ."
"Cô!" Tần Uyển câu đó làm cho nghẹn họng, mặt đỏ bừng, giơ tay định tát xuống.
"Uyển Nhi!" Tần Hiểu Lâm vội vàng lên tiếng, giữ chặt lấy tay con gái.
Bà sang Minh Yên, mặt nặn một nụ đầy vẻ bất đắc dĩ và áy náy: "Minh tiểu thư, cô đừng chấp nhặt với Uyển Nhi, con bé chỉ vì quá lo lắng nên mới ăn chừng mực."
Bà khựng một chút: "Minh tiểu thư, đây là Uyển Nhi làm đúng, con bé chiều hư nên mới đắc tội với cô. Cô xem, thể... nương tay một chút ? Con bé còn trẻ, thể cứ thế mà hủy hoại ..."
Minh Yên lạnh lùng bà diễn kịch, khóe môi khẽ hiện lên sự mỉa mai. Kẻ đ.ấ.m xoa, sự phối hợp của hai con nhà đúng là ăn ý kẽ hở.
"Tần phu nhân," Minh Yên cắt ngang lời bà , "Trước pháp luật khái niệm 'nương tay'. Tần Uyển làm gì, chính cô rõ nhất, bằng chứng cũng sẽ tự chuyện. Còn về việc hủy hoại ..."
Cô nghiêng về phía , ánh mắt sắc như đuốc: "Đó là điều thể quyết định, mà là lựa chọn của chính cô ."
Nụ mặt Tần Hiểu Lâm cứng đờ. Bàn tay bà đặt cánh tay Tần Uyển vô thức siết chặt, móng tay suýt chút nữa cắm thịt con gái. Tần Uyển đau đớn kêu lên một tiếng "Suỵt", bất mãn .
Tần Hiểu Lâm dường như , bà chằm chằm Minh Yên, vẻ nhu nhược mặt biến mất từng chút một, giọng hạ xuống cực thấp: "Minh tiểu thư, trẻ tuổi nhuệ khí là , nhưng cũng nhận thời thế. Có những chuyện làm quá tuyệt đường sẽ chẳng cho ai cả."
Bà nheo mắt, ý tứ sâu xa: "Sau cùng thì những cô đắc tội nổi , vùng nước sâu hơn cô tưởng nhiều. Việc gì vì tranh một thở mà tự rước họa ?"
Sự đe dọa trắng trợn khiến ánh mắt Minh Yên lập tức đóng băng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-da-buong-tay-anh-ta-lai-khong-no-mprv/chuong-55-nguoi-dung-sau-la-anh-ta-chuong-tang-kem.html.]
"Tần phu nhân," Giọng Minh Yên lớn nhưng từng chữ đều rõ ràng, mang theo sự cứng rắn đanh thép, "Bà đang đe dọa ?"
Tần Hiểu Lâm sự sắc sảo và lạnh lùng hề che giấu trong mắt cô làm cho khiếp sợ trong thoáng chốc, nhưng bà nhanh chóng định tinh thần: "Tôi đe dọa, chỉ đang trần thuật một sự thật. Minh tiểu thư, cô còn trẻ, đường tương lai còn dài, hà tất vì chút nóng nảy nhất thời mà gây những rắc rối đáng ? Chỉ cần cô chịu nương tay tha cho Uyển Nhi, điều kiện tùy cô đưa , chúng nhất định sẽ cố gắng đáp ứng hết mức..."
"Hừ." Minh Yên khẩy, "Rắc rối? Minh Yên đây sợ nhất là rắc rối đấy."
Ánh mắt cô quét qua Tần Uyển đang mặt mày tái mét, cuối cùng dừng khuôn mặt bảo dưỡng kỹ lưỡng của Tần Hiểu Lâm: "Còn về điều kiện? Các nghĩ xem, tư cách gì, vốn liếng gì mà đòi đàm phán điều kiện với ?"
Cô tiến lên một bước, khí trường lạnh lẽo tỏa khiến một dày dạn sương gió như Tần Hiểu Lâm cũng vô thức lùi nửa bước.
"Tần Uyển vi phạm pháp luật! Cô trả giá cho những gì làm! Đây là chuyện mà vài câu xin nhẹ tựa lông hồng những lời đe dọa trọng lượng của bà thể xóa sạch !"
Ánh mắt Minh Yên khóa chặt lấy Tần Hiểu Lâm: "Và cả bà nữa, Tần phu nhân. Dạy con nghiêm, dung túng bao che, thậm chí còn thể tham gia trong đó... Bà nghĩ thể ngoài cuộc ?"
Sắc mặt Tần Hiểu Lâm cuối cùng biến đổi: "Cô... cô bậy bạ gì đó!"
"Tôi bậy , lòng các rõ nhất." Minh Yên họ nữa, "Bây giờ, mời các lập tức biến mất khỏi mắt . Nếu , ngại báo cảnh sát ngay lập tức về tội quấy rối và đe dọa ."
Tần Uyển tức đến run , định gì đó nhưng Tần Hiểu Lâm kéo chặt lấy. Tần Hiểu Lâm sâu Minh Yên một cái, cuối cùng gì, lôi theo Tần Uyển đang cam lòng nhanh chóng rời khỏi văn phòng luật.
Minh Yên tại chỗ, cho đến khi hai bóng dáng biến mất cửa thang máy, cô mới từ từ nới lỏng nắm đấm, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
"Sếp, chị chứ?" Lục Phụng Quy lo lắng cô.
"Không ." Minh Yên lắc đầu, hít sâu một để nén cảm xúc đang trào dâng, "Đem tất cả tài liệu về Trương Vĩ và Triệu Lão Tứ văn phòng cho ."
Cô thời gian lãng phí những cảm xúc vô nghĩa. Kẻ thù nhe nanh múa vuốt, cô nhanh hơn, chuẩn xác hơn để tìm "gót chân Achilles" của chúng.
Trong văn phòng, ánh đèn sáng quắc.
Minh Yên vùi đầu đống tài liệu chất cao như núi, tỉ mỉ xâu chuỗi từng manh mối. Thông tin Lục Phụng Quy tra chi tiết.
Trương Vĩ, một kẻ lông bông ngoài xã hội, ham mê cờ bạc, nợ nần chồng chất.
Triệu Lão Tứ, em họ xa của Tần Hiểu Lâm, những năm đầu lăn lộn giang hồ, vài vụ án lớn nhỏ, đó theo một "đại ca" nào đó, tẩy trắng làm kinh doanh vận tải, bề ngoài là thương nhân chính quy nhưng ngầm vẫn làm những chuyện ám .
Khoản chuyển khoản 50 vạn đó giống như ngọn hải đăng trong đêm tối, chỉ rõ phương hướng. vấn đề ở chỗ: làm thế nào để chứng minh tiền cuối cùng đến từ Tần Hiểu Lâm, hoặc bà ?
"Sếp, chị chỗ ," Lục Phụng Quy chỉ dòng tiền ngân hàng gần đây của Triệu Lão Tứ, "Ngoài khoản 50 vạn , gần đây còn mấy khoản tiền lớn đổ , nguồn gốc đều từ các công ty vỏ bọc khác , nhưng truy đến cùng, tất cả đều chỉ về... một công ty con thuộc tập đoàn Phó thị. Mặc dù liên kết yếu, gần như rửa sạch còn dấu vết."
Phó thị?
Tim Minh Yên hẫng một nhịp. Sao liên quan đến Phó thị ?
Cô ép bình tĩnh, kiểm tra kỹ tên các công ty con và cấu trúc pháp nhân đó. Khi thấy một cái tên quen thuộc, đồng t.ử của cô đột ngột co rút ——
Phó Thừa Bình... Chú hai của Phó Tu Trầm.
Người —— là ông ?