Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đương nhiên là Nhật Bản , chỉ bản ngữ mới thể nguyên cái cảm giác đó.”
“Tôi phản đối!...”
Hiện trường tranh luận ngớt, ai cũng lý lẽ riêng và ai chịu thuyết phục ai.
Giáo sư Vương vẫy vẫy tay:
“Cãi vô ích, hãy lập danh sách và phân tích đối chiếu. Dù các dịch giả đỉnh cao của cả hai bên cộng cũng quá mười đầu ngón tay. Hãy tổng hợp tác phẩm tiêu biểu, phong cách dịch và động thái gần đây của họ...”
“Đây là bước đầu tiên, cũng là bước quan trọng nhất. Chọn sai là hỏng cả ván cờ.”
“Tuy nhiên, chúng còn cần tiến hành đồng thời một việc khác.”
Giáo sư Vương đẩy gọng kính: “Cuốn sách dẫu cũng mang đậm mỹ học Đông Doanh, chúng cần lấy sự bảo chứng từ cấp bậc quyền uy cao nhất bên đó . Có cái , dù là ở trong nước quốc tế, con đường sẽ thuận lợi hơn nhiều.”
“Tìm ai bảo chứng?” Có hỏi.
“Tìm Uesugi Kenjiro.” Giáo sư Vương khẳng định chắc nịch.
“Và cả ba mặt lúc Cố Viễn tiết lộ kế hoạch sáng tác Xứ Tuyết. Khi Cố Viễn ở Đông Doanh, họ công nhận tiềm năng của . Còn bây giờ, chúng cần họ công nhận thành phẩm.”
“Cho họ xem bản thảo tiếng Trung ?”
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-viet-van-mang-sao-lai-tro-thanh-van-hao-roi/chuong-787.html.]
“Không đủ.” Giáo sư Vương lắc đầu.
“Đã làm thì làm thật chuyên nghiệp, hãy cho họ xem bản dịch thử tiếng Nhật. Để họ dựa ngôn ngữ đẻ quen thuộc nhất mà đưa những phán đoán văn học quyền uy nhất.”
Hồ chủ biên, đại diện Nhà xuất bản Văn điển Quốc gia mặt tại đó, khẽ nhíu mày: “Nói , vẫn về vấn đề lựa chọn phiên dịch.”
“Không cần.” Giáo sư Vương sớm chuẩn .
“Chia làm hai bước. Bước một, đoàn cố vấn chúng sẽ dịch những chương tinh túy nhất làm bản dịch thử. Bản là dành cho đám Uesugi xem.”
“Sau đó đến bước hai, chúng cầm những đ.á.n.h giá của Uesugi cùng với chiến tích của Cố Viễn tìm những dịch giả cấp quốc bảo. Đây là biện pháp nhanh nhất và chuyên nghiệp nhất hiện nay.”
Hồ chủ biên trầm ngâm một lát, cuối cùng đưa quyết định: “Cứ thế mà làm. Giáo sư Vương, ông quyền phụ trách, cần , cần tài nguyên tài nguyên. Một tuần , thấy bản dịch thử thể đưa đến mặt Uesugi Kenjiro.”
“Được.” Giáo sư Vương dậy.
Trong phòng họp nội bộ của đoàn cố vấn.
Giáo sư Vương đối diện với hai .
Một hơn ba mươi tuổi, họ Khổng, sai, chính là Khổng ca.
Người còn tự nhiên chính là sư phụ của , giáo sư Nghiêm.
“Nhiệm vụ gấp.” Giáo sư Vương hề hàn huyên: “Yêu cầu trong vòng một tuần, dịch xong chương mở đầu và một đoạn trữ tình trọng tâm ở giữa.”