Khi tiếng chuông tan học vang lên, một vài thành viên bắt đầu thu dọn đồ đạc dậy.
"Xã trưởng, tiết tớ giờ Toán, tớ nhé, tối tớ qua."
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Cố Viễn chào tạm biệt họ, đợi thêm năm phút cũng bước ngoài.
Hôm nay là thứ Năm, Cố Viễn xong tác phẩm dự thi cho cuộc thi "Ánh Sáng Nhạt · Vĩnh Hằng".
Hắn dự định đưa cho Diệp Băng xem qua để xin vài lời nhận xét và góp ý.
Lần , hai yếu tố Tuần Hoàn và Bức Tường Không Thể Nhìn Thấy thực tế rộng, việc triển khai cấu tứ quá gò bó.
Kết hợp với yêu cầu về sự đảo ngược và thăng hoa, Cố Viễn lựa chọn tác phẩm nổi tiếng của tác giả Shinichi Hoshi tên là “Này, !”.
Câu chuyện kể về một lỗ thủng đáy xuất hiện giữa thành phố.
Lúc đầu, chỉ tò mò ném những viên đá nhỏ xuống để thử, nhưng đó, bắt đầu thản nhiên ném đủ loại rác thải xuống đó, từ xác động vật thí nghiệm, tiền giả cảnh sát thu giữ, cho đến cả chất thải hạt nhân và các vật liệu nguy hiểm.
Họ cứ ngỡ cái lỗ sẽ nuốt chửng thứ mãi mãi.
Cho đến một ngày, từ bầu trời, một viên đá nhỏ rơi xuống, và ngay đó là cả một "cơn mưa" rác thải trút xuống thành phố như một sự báo ứng.
Cố Viễn tới văn phòng nhưng vẫn thấy Diệp Băng về.
"Cái , lẽ dạy quá giờ ?"
21: Này, Ra Đi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-viet-van-mang-sao-lai-tro-thanh-van-hao-roi/chuong-66.html.]
Cố Viễn cũng chẳng để tâm, đặt bản thảo lên bàn làm việc của thầy.
Sau đó, rút một cuốn sách từ giá, thong thả xuống ghế và một cách ngon lành.
Nửa tiết học trôi qua, Diệp Băng mới khoan t.h.a.i trở về.
"Có chuyện gì thế?"
"Em đến nộp bản thảo. Băng ca, giờ thầy mới về, thầy kéo dài giờ của lớp tận nửa tiết đấy."
"Họp hành mà."
Diệp Băng đuổi Cố Viễn phía ghế sofa , còn thì tựa lưng ghế, cầm lấy bản thảo của Cố Viễn lên .
“Trên mặt đất xuất hiện một cái hang đường kính một mét. Nhìn bên trong, chỉ thấy một màu đen kịt, sâu thăm thẳm như thể thông thẳng đến tâm Trái Đất .”
“Một trai trẻ cho rằng đây là hang hồ ly, bèn hét lớn bên trong: ‘Này, !’
Không động tĩnh gì, ném một viên đá xuống hang.”
“...”
“Cái hang hào phóng tiếp nhận thứ mà con vứt bỏ, gột rửa bụi bặm của đô thị. Đại dương và bầu trời trở nên trong xanh hơn bao giờ hết.”
“...”
“Một ngày nọ, một công nhân xây dựng đang nghỉ ngơi giàn giáo cao vút, đột nhiên thấy một tiếng hét vang lên đỉnh đầu: ‘Này, !’”
“Người công nhân ngỡ ảo giác, nheo mắt thưởng thức thành phố đang ngày một lên , nhận một viên đá nhỏ đang rơi xuống.”