Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe đến câu , Cố Viễn bừng tỉnh đại ngộ.
Ý của Hamid là, điều khiến cụ tiếc nuối bao giờ là việc dạy, mà là việc còn cơ hội để dạy nữa.
“Ai dà, chiến tranh...” Cố Viễn lẩm bẩm dư vị, đột nhiên ngẩn tại chỗ.
“Lần , ... vĩnh viễn ...”
Câu giống như một cây búa tạ giáng mạnh tâm hồn Cố Viễn.
Trong phút chốc, quan điểm “công bố căn nguyên khổ đau” của vị tác gia Châu Phi, câu “miêu tả lỗ hổng lãng quên” của học giả Châu Âu cùng đôi mắt đầy tiếc nuối của cụ Hamid mặt va chạm mạnh mẽ .
“Căn nguyên là chiến tranh... Lỗ hổng chính là hủy bỏ ‘ ’!”
Khi ý nghĩ khơi thông, nó giống như một tia chớp rạch tan màn sương mù, kéo theo đó là ký ức về một câu chuyện khác từ kiếp hiện về rõ mồn một.
Cố Viễn nhớ tới Amir và Hassan, nhớ tới buổi chiều đuổi theo cánh diều năm , cùng với mấy chục năm dài đằng đẵng sống trong tội và tìm kiếm sự cứu rỗi về .
Bi kịch của câu chuyện chẳng ở chỗ, khi ngươi thực hiện lời hứa “Vì , nghìn nghìn vạn vạn ” thì lời hứa đó chiến tranh “hủy bỏ ” ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-viet-van-mang-sao-lai-tro-thanh-van-hao-roi/chuong-338.html.]
Và câu chuyện đó, chính là tác phẩm kinh điển mang tên là Người Đua Diều.
Nhân vật chính Amir chẳng dùng cả đời để chờ đợi một cơ hội đền bù cho cái “ ” ?
“Lão sư , đối với con mà , cái cơ duyên đúng là... cầu ước thấy thật .” Cố Viễn lẩm bẩm tự .
Khổng ca nghi hoặc Cố Viễn, đang yên đang lành tự nhiên ngây thế?
Cơ hội gì cơ? Không lẽ là linh cảm ?
“Thằng nhóc , đúng là sinh để dành cho văn học mà...” Anh thầm cảm thán.
Thực tế, Khổng ca và Cố Viễn thể hợp rơ đến là vì luôn coi Cố Viễn là đồng loại của .
Khổng ca tự nhận sinh để dành cho ngôn ngữ, mới 27 tuổi tinh thông tám thứ tiếng, gì thì cũng là một thiên tài.
Cố Viễn lấy tinh thần, chân thành lời cảm ơn tới cụ Hamid.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
“Cụ Hamid, cảm ơn câu chuyện của cụ. Cháu là một lách, câu của cụ về việc ‘hủy bỏ ’ mang cho cháu một sự chấn động và linh cảm cực lớn. Cháu định sẽ thử một câu chuyện về sự mất mát, về lời hứa và hành trình tìm kiếm khả năng của một ‘ ’ khác. Tuy nội dung sẽ khác biệt, nhưng lời cụ chính là ngọn lửa mồi cho nó. Cảm ơn cụ nhiều.”