Bà mò mẫm lấy một chiếc điện thoại cũ nát, loay hoay mãi mới tìm một tấm ảnh mờ căm.
Trong ảnh, một chú mèo xám đầu tròn xoe đang nhút nhát ống kính, đôi mắt to tròn.
“Nó tên là Hôi Hôi...” Giọng bà Trần trầm hẳn xuống.
“Cũng tại bà cách chăm sóc nó cho ... Nó bệnh tim mà bà phát hiện kịp thời... Mới tám tuổi đầu ...”
Nụ môi Trần Ưu biến mất, cô nhịn mà nắm chặt lấy đôi bàn tay gầy guộc của bà.
Bà Trần hít sâu một , giọng mang theo vài phần tê dại:
“... Thật ngẫm ... nó sớm một chút cũng ... ít nhất là chịu khổ về ...”
Lời trọn vẹn, nhưng Trần Ưu hiểu ý bà.
Sau khi trò chơi Quỷ Tai bắt đầu, thiên tai liên miên, tài nguyên sinh tồn cực kỳ thiếu thốn.
Ngay cả con cũng chật vật cầu sinh, ăn bữa hôm lo bữa mai, thì lấy sức lực và tài nguyên để chăm sóc những con vật nhỏ bé ?
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên nặng nề.
Trần Ưu xích gần, ôm lấy cánh tay bà làm nũng, cố ý lảng sang chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-650.html.]
“Bà nội, tối mai khi tham quan về, con sẽ dùng tiền tiết kiệm mua cho bà một miếng bánh cốm gạo nhé?”
Nhờ kỹ thuật canh tác cải tiến, lúa nước bắt đầu liên tục mùa, tình trạng khan hiếm lương thực giảm bớt đáng kể.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Chính phủ mở cửa một phần thị trường lương thực, còn áp dụng chế độ phân phối như .
Một đầu óc kinh doanh bắt đầu nhập gạo tẻ về để chế biến đủ loại đồ ăn vặt từ gạo.
Tuy giá cả đối với một gia đình bình thường vẫn chẳng hề rẻ, nhưng thỉnh thoảng mua về để đổi vị thì vẫn thể gắng .
Bà Trần cô cháu gái chọc , đưa tay nhẹ nhàng gõ lên trán Trần Ưu một cái.
“Bà già cả một đống tuổi , răng cỏ rụng gần hết, còn gặm làm nổi nữa? Bà xem, chắc là con mèo nhỏ thèm ăn là cháu tự ăn thì !”
Trần Ưu ôm trán, hì hì rộ lên, bầu khí nặng nề trong phòng cũng nhờ mà giãn ít.
Sáng sớm hôm , Trần Ưu đeo ba lô, hội quân cùng Vu Lị Lị tại trạm xe công cộng.
Hai cô gái nhỏ vô cùng phấn khích, Trần Ưu vẻ bí mật ghé sát tai Vu Lị Lị thì thầm.
“Lị Lị, hôm nay tớ mang theo đào mật đấy, trưa nay chia cho một nửa!”
Mắt Vu Lị Lị sáng rực lên, vội vàng gật đầu lia lịa.
Sau khi trải qua các bước xác minh phận, hai cuối cùng cũng tiến bên trong Trung tâm Nghiên cứu Sinh vật.