Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tĩnh dừng bước, đẩy cửa phòng bệnh 105.
“Chính là nơi , Đàm tiểu thư nếu yêu cầu gì thể gọi bất cứ lúc nào.”
Đây là phòng dành cho hai .
Chiếc giường phía gần cửa chất đầy đồ đạc, chắc là giường của một bạn cùng phòng khác.
Đàm Tiếu Tiếu đặt hai thùng sữa bò mà bác sĩ Ngô nhận xuống mép giường, đó mới về phía Tô Tĩnh.
“Tô tiểu thư, cô cứ mãi thế?”
Tô Tĩnh thì giật tỉnh , vội tìm một cái cớ để kéo gần cách:
“Xin cô, thật ... là bạn của nhóm Biên Duệ Tiến. Tôi họ kể về cô nên thấy tò mò.”
Đàm Tiếu Tiếu ngẩn một chút. Đã lâu cô gặp họ, cũng dạo họ sống thế nào.
Nếu Tô Tĩnh là bạn của họ thì chắc hẳn cũng là .
“Bọn họ gần đây sống thế nào ?”
Cơ hội đến !
Tô Tĩnh hít sâu một , giọng nghẹn ngào bắt đầu kể khổ: “Nửa tháng , cùng ba họ cùng đây làm hộ công...”
Đàm Tiếu Tiếu cũng thấy lạ, mất việc ở xưởng thực phẩm thì chắc chắn họ tìm việc mới thôi.
“Sau đó thì ?”
Tô Tĩnh giơ tay quẹt nước mắt: “Sau đó... bệnh viện điều quái lạ lắm...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-58.html.]
“Tô Tĩnh! Tô Tĩnh! Tiểu Tô! Chỗ đang cần cô giúp một tay đây!”
lúc , cố ý , giọng y tá trưởng Thường vang lên dọc hành lang. Bà gọi lớn, giọng điệu đầy vẻ hối thúc.
Tô Tĩnh run b.ắ.n , hạ giọng xuống thật thấp:
“Đàm tiểu thư, chỉ cô mới cứu chúng thôi!”
Chưa đợi Đàm Tiếu Tiếu kịp phản ứng, cô gái xinh mắt nhanh tay rút từ trong áo lót một cuốn sổ nhỏ cỡ bàn tay, ném thật nhanh lên giường của Đàm Tiếu Tiếu.
“Tiểu Tô! Cô ?”
Có lẽ vì chờ quá lâu thấy Tô Tĩnh trả lời, giọng y tá trưởng Thường càng trở nên sắc lẹm:
“Không đường thưa ? Nếu thì khỏi cần luôn !”
Âm thanh chói tai xuyên qua hành lang đ.â.m thẳng tai Tô Tĩnh.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Cô đột nhiên thấy tầm bao phủ bởi một màu đen kịt, cổ họng như nhét đầy một đoàn bông ướt, phát tiếng .
“Cô làm ?”
Đàm Tiếu Tiếu thấy mặt đối phương tím tái thì bắt đầu lo lắng.
Vì thiếu oxy, Tô Tĩnh thần sắc hoảng hốt, phảng phất thấy những xúc tu quái dị bò từ trần nhà xuống quấn lấy cổ .
Cô cảm giác lưỡi đang tan chảy thành một thứ chất lỏng dính dớp chặn cổ họng. Nuốt trôi mà khạc cũng .
Đôi mắt Tô Tĩnh trợn ngược, gân xanh nổi đầy cổ. Mãi một lúc cô mới rặn một chữ:
“Nước...”
Nước? Ở đây lấy nước?