Người giấy Lục Loan dường như câu làm cho nghẹn họng, động tác cứng đờ.
Trên gương mặt giấy chẳng thoáng hiện lên một tia đỏ ửng nhàn nhạt.
Trời mới một tờ giấy thì đỏ mặt kiểu gì, Đàm Tiếu Tiếu cũng lười nghiên cứu nội tâm phức tạp của cái " trong giấy" .
Cô nhận lấy chai nước, vặn nắp bình đưa tới mặt Tô Tĩnh.
“Nè, đừng nữa, uống miếng nước cho xuôi, nhiều mất nước càng khó chịu thêm.”
Tô Tĩnh đang chìm trong nỗi tuyệt vọng diệt thế, theo bản năng nhận lấy chai nước.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt cô vô tình lướt qua nhãn chai, một hàng chữ đen rõ mồn một hiện mắt:
[Nước khoáng tỉnh não (Bản đặc cung): Chứa các nhân tố tinh lọc, thể xua tan hiệu quả các dẫn dụ tinh thần tiêu cực, định tâm trí, giữ vững sự tỉnh táo. (Ghi chú: Uống nhiều nước quả thật hữu dụng.)]
Tiếng của Tô Tĩnh đột nhiên nghẹn nơi cổ họng.
Đôi mắt cô trợn tròn, miệng há , gần như quên cả thở.
Trong phòng livestream của Lam Tinh, những làn đạn vốn đang tràn ngập sự tuyệt vọng và ai oán bỗng lặng trong giây lát, ngay lập tức bùng nổ.
[!!!!!!]
[Nước?! Chai nước đó?!]
[Tôi thấy cái gì thế ?!]
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-553.html.]
[Chứa nhân tố tinh lọc, xua tan dẫn dụ tiêu cực?]
[Chuyện chẳng lẽ nghĩa là…]
[Có thể đối phó với Ôn dịch tinh thần?! Á á á á á!]
[Đàm tỷ! Đàm tỷ chị chính là thần của em!]
[Cứu ! Cứu ! Lam Tinh cứu !]
[Mau! Mau hỏi Đàm tỷ xem còn nữa !]
Tô Tĩnh đột ngột ngẩng đầu, vì quá kích động mà cơ thể run rẩy bần bật.
Tô Tĩnh đột nhiên ngẩng đầu, vì quá đỗi kích động mà cả cơ thể cô đều run lên bần bật. Cô chộp lấy cổ tay Đàm Tiếu Tiếu, thanh nghẹn ngào đến mức thành lời.
Cô cẩn thận hỏi , cứ như sợ rằng sẽ làm tan biến giấc mộng : “Đàm... Đàm tỷ! Chai nước khoáng ... cô vẫn còn chứ?! Còn bao nhiêu nữa ạ?!”
Đàm Tiếu Tiếu Tô Tĩnh đang kích động đến mức suýt ngất, kinh ngạc liếc hình nhân giấy Lục Loan đất, tắc lưỡi bảo lạ.
“Chà, ngờ nhỏ con thế thôi mà cũng tán gái gớm... Xem kìa, làm con nhà kích động đến thế .”
Người giấy Lục Loan dường như chạm tự ái, lẳng lặng , dùng cái bóng lưng mỏng dính đối diện với Đàm Tiếu Tiếu, chẳng là đang dỗi đang ngượng ngùng nữa.
Đàm Tiếu Tiếu cũng buồn để ý tới , cô sang Tô Tĩnh đang bằng ánh mắt mong chờ.
Tuy hiểu nổi một chai nước khoáng bình thường thì gì mà cuống lên như thế, nhưng cô vẫn gật đầu.