ai ngờ tới, ở một dự án quan trọng như thế, Sami dám gửi một lá thư trống!
Hành động còn là tính cách quái gở nữa, mà là... cố ý phá hoại?
Trần Ưu bộ dạng thờ ơ của Sami, trong lòng cũng dâng lên một nỗi bất bình.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Cô Chu vẫn tiếp tục răn dạy, giọng đầy vẻ thất vọng và đau lòng, nhưng Sami vẫn im lặng đó như kẻ ngoài cuộc, tâm trí bay tận phương nào.
Trong lớp học dần bao trùm một sự ngột ngạt và nặng nề khó tả.
Cô Chu tận tình khuyên bảo hồi lâu, cố gắng để Sami hiểu rõ tầm quan trọng của giao lưu .
Thế nhưng, học trò trẻ chỉ lặng thinh, phớt lờ sự quan tâm lẫn trách cứ.
Cuối cùng, cô Chu chỉ thể mệt mỏi phất tay, ánh mắt lộ rõ vẻ bất lực:
“Thôi , em về chỗ .”
Sami như một cỗ máy nhận lệnh, xoay lùi về chỗ của .
Cô Chu thở dài, ánh mắt đảo quanh lớp một lượt dừng Trần Ưu.
Cô trấn tĩnh , giọng trở nên ôn hòa hơn:
“Trần Ưu, em ngoài với cô một chút.”
Trần Ưu lập tức cất kỹ giấy bút cặp sách mới bước khỏi lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-305.html.]
“Cô Chu, cô tìm em ạ?”
Cô Chu cô học trò cưng hiểu chuyện nhiệt tình, ánh mắt lộ vẻ áy náy xen lẫn khẩn cầu:
“Trần Ưu, cô... thể phiền em một việc ?”
Cô dừng một chút, cân nhắc từ ngữ.
“Tình hình của Sami em cũng thấy đấy, bé quá... quái gở, gần như giao tiếp với ai. Em tính tình , kiên nhẫn, các bạn trong lớp cũng tin tưởng em... Cô , yêu cầu chút công bằng với em...”
Cô Chu hết câu, Trần Ưu hiểu ý cô gì.
Nhìn thấy sự trăn trở và kỳ vọng trong mắt cô giáo, cô gần như chút do dự mà gật đầu:
“Cô yên tâm ạ! Sami cũng là thành viên của lớp , thấy như em cũng đành lòng. Em sẽ cố gắng hết sức để trò chuyện với !”
Gương mặt cô Chu hiện lên nụ nhẹ nhõm: “Tốt lắm, cô là thể tin cậy ở em mà! Vậy cô cảm ơn em nhé!”
Khi Trần Ưu trở lớp, các bạn học về gần hết, chỉ còn vài bạn trực nhật đang quét dọn.
Vu Lị Lị đeo cặp sách, thấy cô liền phấn khởi vẫy tay:
“Tiểu Ưu! Mau lên! Cổng trường mới mở một tiệm sách, truyện tranh thiếu nữ mới nhất đấy! Tụi cùng xem ?”
Ánh mắt Trần Ưu vô thức liếc về phía cửa lớp học.
Cái bóng dáng đơn độc đang khoác chiếc cặp cũ sờn trắng bệch, cúi đầu bước thật nhanh.