TÔI CHỈ LÀ CHỦ TIỆM TẠP HÓA [VÔ HẠN] - Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-01-04 04:07:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trường trung học quý tộc... kỷ niệm trăm năm, lượng chắc chắn sẽ đông nổ mắt cho xem!”

Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!

Bàn tính nhỏ trong lòng Đàm Tiếu Tiếu bắt đầu gõ lạch cạch ngay lập tức.

“Nếu thể đến đó bày một sạp hàng, bán ít đồ ăn vặt nước ngọt... Chà, mấy đứa trẻ nhà giàu đó tiền tiêu vặt nhiều, chắc chắn là dễ bán lắm! Biết còn thể tìm thêm nguồn khách, mở rộng danh tiếng cho cái cửa hàng nhỏ của nữa...”

Nghĩ đến viễn cảnh buôn may bán đắt, mắt Đàm Tiếu Tiếu sáng lên vài phần. giây tiếp theo, thực tế dội cho cô một gáo nước lạnh.

“Ai, chiêu mộ những thương gia thực lực, đặc sắc cơ mà. Saint Garlan là trường quý tộc hàng đầu thành phố, cái cửa hàng tiện lợi bé bằng bàn tay của đến cái biển hiệu t.ử tế còn chẳng , thèm để mắt tới chắc? Đừng để đến lúc đó ngay cả phí đăng ký cũng mất trắng...”

Đàm Tiếu Tiếu ném giẻ lau xô nước, gương mặt hiện lên vài phần đắn đo. Đi thì sợ lượng sức , mà thì thực sự thèm lượng khách hàng tiềm năng khổng lồ . Cô chằm chằm đoạn phim quảng cáo lễ kỷ niệm vẫn đang phát tivi, rơi cảnh lưỡng lự.

Ngay trong lúc nội tâm cô đang đấu tranh dữ dội, thì leng keng... chiếc chuông gió treo ở cửa phát một tràng âm thanh trong trẻo, êm tai.

 

Đàm Tiếu Tiếu theo bản năng ngẩng đầu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/toi-chi-la-chu-tiem-tap-hoa-vo-han/chuong-228.html.]

Chỉ thấy một thiếu nữ đeo chiếc ba lô căng phồng đẩy cửa

Trên cô bé vẫn là bộ đồng phục tinh xảo đặc trưng của trường Saint Garlan, chiếc nơ màu xanh nhạt thắt ngay ngắn chút cẩu thả. 

Dưới mái tóc ngắn ngang tai, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn mang vẻ tái nhợt thiếu sức sống, chính là Mã Hàm Kiều.

Đàm Tiếu Tiếu khựng một chút, vì cô chú ý tới đôi tất trắng dài của Mã Hàm Kiều vẫn còn vết bẩn màu nâu thẫm nọ, vị trí chẳng hề đổi so với .

"Chị Đàm!"

Giọng của Mã Hàm Kiều mang theo vẻ hân hoan quen thuộc, cô bé bước nhanh đến quầy, gương mặt treo nụ ngọt ngào, ánh mắt tựa hồ dường như còn sáng hơn hẳn ngày thường một chút.

"Kiều Kiều? Sao giờ em chạy đây? Không lên lớp ?" Đàm Tiếu Tiếu chút kinh ngạc, tạm thời quăng nỗi phiền muộn sang một bên.

"Buổi chiều là hoạt động chuẩn cho lễ kỷ niệm thành lập trường, tụi em tự do ạ!"

Mã Hàm Kiều xốc chiếc cặp sách nặng nề vai, động tác mang theo chút vội vã khó nhận : "Chị Đàm, chị xem tin tức ? Trường em sắp tổ chức lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường đó!"

"Chị mới thấy xong, tivi đang phát đây ." 

Loading...